Radio Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 33) - Đen bạc lòng người - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Wed, 12/03/2014 09:12

Radio: Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm (Phần 33) - Đen bạc lòng người

1546
Share Facebook
Tác giả: Cổ Long Người đọc: Hằng Bon, Mạnh Cường
Tech mix: Fiery Biên tập: Hanhkhachcuoicung
Độ dài: 17:02 Dung lượng: 15.61 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Long Tiêu Vân cắn môi lặng người đi một lúc và lắc đầu thểu não: Ngày mai… ngày mai này hiền đệ phải lên đường rồi, huynh… Lý Tầm Hoan nhếch nụ cười thật mỏng:

138 track
Giới thiệu: Long Tiêu Vân cắn môi lặng người đi một lúc và lắc đầu thểu não: Ngày mai… ngày mai này hiền đệ phải lên đường rồi, huynh… Lý Tầm Hoan nhếch nụ cười thật mỏng:

Đa tình kiếm khách, Vô tình kiếm

- Đại ca đừng tiễn đưa tôi nhé, vì xưa nay tôi không thích đưa tiễn ai mà cũng chẳng thích ai đưa tiễn mình, nhìn vẻ mặt bịn rịn lúc đưa tiễn nhau của thiên hạ, thú thật, tôi ngấy vô cùng.

Chàng lại cười lên như để tạo cho không khí bớt vẻ u sầu.

- Vả lại nơi mà tiểu đệ sắp đi cũng không xa lắm, biết đâu… biết đâu chỉ trong đôi ngày lại trở về đây?

Ánh mắt của Long Tiêu Vân sáng lên:

- Phải lắm, anh cũng mong như thế, chờ khi hiền đệ quay về, hai chúng mình sẽ say một bữa.

584-da-tinh-kiem-khach-vo-tinh-kiem-phan-33-den-bac-long-nguoi-1.jpg
Đa tình kiếm khách...

Một giọng nói buồn buồn nhưng trong vút vụt cất lên:

- Có người biết rõ là chuyến đi này y không bao giờ trở lại, còn tự dối với lòng mình để làm gì? Và Lâm Thi Âm từ ngoài cửa chậm rãi bước vào, trên khuôn mặt ngọc đượm một nỗi buồn héo hắt.

Ánh mắt của Lý Tầm Hoan bỗng như gợn lên nhiều cay đắng, nhưng vành môi vẫn thoáng nhẹ nụ cười:

- Vì sao tôi chẳng trở về chứ? Huống hồ hai người là kẻ thân thiết nhất trong đời tôi kia mà, nhất định là tôi…

Không để chàng nói dứt câu, Lâm Thi Âm lạnh lùng day đầu lại:

- Ai là người thân của ngươi? Nơi đây chẳng có ai là người thân của ngươi cả.

Ánh mắt nàng vụt dời sang Long Tiêu Vân:

- Tiêu Vân, y có phải là bạn của anh không? Nếu phải là bạn, tại sao anh chưa thả hắn đi cho rồi?

Long Tiêu Vân hơi lúng túng:

- Nhưng mà y…

Lâm Thi Âm cười gằn:

- Y không chịu đi là vì y sợ liên lụy cho anh, hiểu chưa? Nhưng ở hay đi là quyền ở y, mà tha hay không là chuyện của anh, tại làm sao anh không dám thả y chứ? Và chẳng buồn nghe Long Tiêu Vân trả lời, nàng quay mình bước nhanh ra ngoài.

Long Tiêu Vân vụt đứng phắt lên lẩm bẩm như nói với chính mình:

- Nàng nói rất đúng. Dù hiện đệ đi hay ở, anh cũng phải thả hiền đệ đi.

Lý Tầm Hoan chợt cười thành tiếng

Long Tiêu Vân ngẩng đầu ngơ ngác:

- Hiền đệ cười gì thế?

Lý Tầm Hoan nhìn thẳng vào mặt Long Tiêu Vân:

- Đại ca học được cái thói nghe lời đàn bà từ lúc nào thế? Cái người bạn mà Lý Tầm Hoan này kết giao là một bậc hùng chí khí chứ không phải là cái hạng sợ vợ kia mà.

Hai bàn tay nắm chặt lại. Long Tiêu Vân Nước mắt rưng rưng:

- Hiền đệ, em… đối với anh tốt quá. Chẳng phải huynh không biết cái khổ tâm của hiền đệ nhưng mà… nhưng mà tôi làm sao báo đền được hiền đệ trong kiếp này đây?

Lý Tầm Hoan cắn nhẹ vành môi rồi đáp:

- Tôi có một câu chuyện đang muốn Yêu cầu với đại ca đây.

Long Tiêu Vân bấu chặt đầu vai càng vồn vã:

- Điều gì, hiền đệ cứ nói.

Lý Tầm Hoan đáp bằng một giọng thật chậm:

- Tiểu Phi, cái gã thiéu niên ngày hôm qua, mong đại ca đừng bao giờ quên hắn. Nếu như hắn gặp điều gì nguy hiểm, xin đại ca vì tôi mà cố giúp hắn một tay nhé. Nới lỏng bàn tay trên vai Lý Tầm Hoan ra, Long Tiêu Vân ngước mắt

thở dài:

- Cho đến giờ phút này, trong chim lồng cá chậu mà hiền đệ vẫn còn nhớ đến kẻ khác, có lẽ hiền đệ chưa khi nào nghĩ đến mình cả.

Lý Tầm Hoan hỏi gặng:

- Đại ca hứa chứ?

Long Tiêu Vân gật đầu:

- Tất nhiên là ngu huynh không hề khước từ bất cứ lời yêu cầu nào của hiền đệ cả. Nhưng mà… sợ rằng tôi không còn gặp được hắn được nữa.

Lý Tầm Hoan biến sắc:

- Tại sao? Không lẽ hắn…

Long Tiêu Vân gượng cười:

- Thì hôm qua hắn bỏ đi hiền đệ thấy rõ chứ, dễ chi hắn trở lại đây?

Lý Tầm Hoan nhẹ thở dài:

- Tôi cũng mong rằng hắn đừng trở lại nhưng chắc chắn là hắn sẽ trở lại.

Long Tiêu Vân vụt hỏi:

- Nếu như hắn quả trở lại đây để cứu hiền đệ thế thì tại sao cho đến bây giờ hắn cũng chưa đến.

Và không đợi Lý Tầm Hoan trả lời, Long Tiêu Vân thở phào một tiếng tiếp lời:

- Hiền đệ luôn luôn đối với người khác nghĩa nặng bằng non núi,

nhưng vị tất mọi người đối với hiền đệ đều y như vậy?

Lý Tầm Hoan nhếch môi mỉm cười, một nụ cười mang nhiều ý nghĩa:

- Hắn đối với tôi như thế nào, đó là quyền của hắn, nhưng điều tôi yêu cầu cùng đại ca là sau này bất luận gặp hắn ở đâu, xin đại ca chớ quên rằng hắn là bạn của tôi.

Lý Tầm Hoan vội gật đầu:

- Được rồi, bạn của hiền đệ là bạn của tôi.

Từ bên ngoài chợt có tiếng người gọi lên:

- Long tứ gia… Long tứ gia.

Long Tiêu Vân đứng phắt lên nhưng rồi lại ngồi trở xuống ghế:

- Hiền đệ…

Lý Tầm Hoan ngắt lời:

- Rượu tôi uống đã đủ vừa rồi, đại ca cứ lo công việc cuả mình đi, xin đại ca nhớ cho một điều là ngày mai chớ nên đưa đón tôi đi.

Long Tiêu Vân chầm chậm tiến ra khỏi cửa, nhưng khi vừa ra đến bên ngoài, hắn liền rảo bước thoăn thoắt. Điền Thất đang đợi hắn nơi bóng tối dưới tàng cây giữa khu vườn, đưa tay vẫy vẫy.

Long Tiêu Vân vội rảo bước đến, hạ thật thấp giọng:

- Xong rồi chứ?

Điền Thất lắc đầu:

- Chưa!

Long Tiêu Vân biến sắc:

- Chưa? Chư vị trên mười người rồi lại có thêm Tâm Mi đại sư và Thiết Dịch tiên sinh, không lẽ là chẳng thể xóa cái gã thiếu niên đó à?

Điền Thất cười gượng:

- Tên thiếu niên đó quá lợi hại, mà cho đến Thiết Dịch tiên sinh cũng bị trọng Thương vì mũi kiếm của gã.

Long Tiêu Vân dậm chân:

- Tôi đã nói trước là tên thiếu niên đó khó mà trêu tới, nhưng Điền huynh cứ nhất quyết là Thiết Dịch tiên sinh dư sức đối phó với hắn, bây giờ làm sao đây?

Điền Thất đáp:

- Tuy gã chạy vuột khỏi, nhưng cũng đã lãnh của Tâm Mi đại sư một chưởng.

Đôi mắt Long Tiêu Vân sáng hẳn lên:

- Nễu quả như vậy, thì gã chẳng thể chạy được bao xa đâu, tại sao chư vị chẳng đuổi theo?

Điền Thất gật gật đầu:

- Thiếu Lâm tự đã cử người đuổi theo, riêng tôi đến đây để báo cho trang chủ hay.

Long Tiêu Vân đáp nhanh:

- Vậy Điền huynh ở đây canh phòng hộ, tôi đi xem sự thể xảy ra thế nào.

Sau tàng cây rậm bóng là một hòn giả sơn kiến tạo cực kỳ tinh xảo. Long Tiêu Vân vừa chia tay với Điền Thất bước đi thì từ sau hòn giả sơn Lâm Thi Âm nhẹ nhàng bước ra như một bóng ma. Ánh mắt đẹp của nàng lộ đầy vẻ kinh nghi sửng sốt, mà cũng đầy vẻ phẫn hờn và đau thương. Nước mắt nàng chảy dài xuống đôi má, toàn thân nàng từng chập run lên. Nàng quả thật không ngờ rằng chồng mình lại hèn hạ đến thế, dám làm cái chuyện bán đứng bạn bè. Lâm Thi Âm nghe lòng mình như nát ra từng mảnh vụn theo tiếng khóc se sẽ loang dài giữa không gian. Nhưng nàng chợt cắn môi đứng dậy, quả quyết bước về phía căn phòng của Lý Tầm Hoan. Ngay khi đó có nhiều tiếng chân nghiến rào rào trên sỏi đá, Lâm Thi

Âm vội nép người trở lại sau hòn giả sơn.

Điền Thất dắt theo bảy tám tên đại hán tiến lại, phất tay ra lệnh:

- Giữ chặt cửa này, không cho bất luận người nào bước ra hoặc vào. Ai trái lệnh cứ giết. Và hình như nóng lòng việc Tìm bắt Tiểu Phi cho nên vừa cắt đặt xong, lão vụt nhún mình lao vụt vào bóng tối. Đám tráng đinh tay cầm chặt khí giới chia nhau bao quanh bên ngoài vọng cửa.

Lâm Thi Âm mím chặt vành môi cơ hồp đến rướm máu, cho đến bây giờ nàng mới thấy việc mình đã khinh thường võ công, chẳng chịu khổ công rèn luyện. Và cũng chính bây giờ nàng mới thấm thía nhận ra rằng, có lắm việc trên đời, chỉ có võ công mới giải quyết được mà thôi. Nàng cắn môi suy nghĩ vẫn không làm sao tìm ra cách lọt vào bên trong gian phòng.

Chợt có tiếng người thở hồng hộc kèm theo tiếng bước chân chập choạng nhưng rất vững vàng và cũng thật nhanh, Lâm Thi Âm lại phải nép sát người vào sau hòn giả sơn và nhận ra kẻ đó chính là Thiết Dịch tiên sinh, kẻ vừa đến nhà nàng sáng hôm nay.

Thiết Dịch tiên sinh quát lên lồng lộng:

- Gã Lý Tầm Hoan ở trong này phải không?

Một gã đại hán đáng cạnh ở trước cửa liền đáp:

- Chúng tôi cũng chẳng rõ lắm.

Thiết Dịch tiên sinh nói lớn:

- Tốt lắm, các ngươi dang ra để ta vào xem.

Gã đại hán nọ đáp:

- Điền Thất gia có lịnh, bất cứ ai cũng không được cho vào.

Giọng Thiết Dịch tiên sinh giận dữ:

- Hừ, tên Điền Thất là cái giống gì? Lũ ngươi không nhận ra lão gia là ai à?

Gã đại hán đưa mắt nhìn lên những vết máu đọng khô trên mình lão ta và lắc đầu:

- Dù cho bất cứ ai cũng không được bước vào?

Thiết Dịch tiên sinh cười lạt:

- Tốt lắm.

Lồng theo câu nói, cánh tay ông ta vụt nhấc lên, một vệt hào quanh lấp loáng tỏa ra như sao sáng.

Lý Tầm Hoan đang lim dim mắt như ngủ nhưng tiếng kêu ằng ặc của một con người đang dãy chết khiến chàng phải mở choàng mắt ra. Tiếng kêu đó dù thật khẽ và thật ngắn gủi, một thứ tiếng kêu không phát thành âm thanh vì bị một loại ám khí bén nhọn cắm sâu vào yết hầu, cái tiếng kêu mà chàng thường nghe và chứng kiến mỗi khi lưỡi dao nhỏ trên tay chàng phải bay ra.

Chàng cau mày lẩm bẩm:

- Không lẽ lại có ai đến cứu ta?

Cánh cửa vùng sịch mở và một lão áo xanh tay nắm chặt ống thiết tiêu xồng xộc bước vào với khuôn mặt tái xanh như hết máu, nhưng đôi mắt rờn rợn sát cơ.

Lý Tầm Hoan ngước mắt nhìn sững lên ống thiết tiêu trên tay lão khẽ nhếch môi:

- Các hạ là Thiết Dịch tiên sinh?

Nhìn trừng trừng vào người chàng Thiết Dịch tiên sinh không đáp mà hỏi lại:

- Ngươi đang bị điểm huyệt?

Lý Tầm Hoan cười nhẹ:

- Cứ thấy khi nào trước mặt tôi có rượu mà tôi không hề uống là nhất định vì tôi không nhúc nhích được.

Thiết Dịch tiên sinh lạnh lùng:

- Đáng lý ra ta không nên giết ngươi khi ngươi không còn sức phản kháng nhưng mà ta không thể không giết ngươi được.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tổng hợp nhạc kiếm hiệp

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

08:32
Giới thiệu: Ngọc Hành một tay cầm một ngọn hoa đăng, tay kia đầu ngón tay lành lạnh cầm lấy tay tôi, trong đêm tối không nhìn rõ khuôn mặt và đôi mắt của anh, chỉ thấy ánh trăng chiếu xuống soi lên đôi môi đang cười. Hoa đăng thiên thụ, ngư long vũ, Ngọc Hành như gần, rồi lại như xa, rồi như vẫn kín đáo đứng yên một chỗ, bỗng nhiên quay đầu lại, liền nhìn thấy.
08:41
Giới thiệu: Mạnh Bà từng giảng cho tôi về tài tử giai nhân, tình ái nhân gian, cái gì như Lương Chúc hóa điệp, Oanh Oanh Trương Sinh, Thủy Quỷ tôi nghe đi nghe lại mấy trăm năm rồi. Nhưng tóm lại tình là gì, yêu là gì, tôi lại không hiểu.
08:45
Giới thiệu: Lan Xuyên cùng Đông Hoa bỏ trốn. Hai người sống trong một tòa nhà đối diện với cửa nha môn. Trước cửa có hai đầu sư tử trấn giữ, vô cùng uy vũ. Vong Xuyên dắt tay tôi đến gõ cửa, lát sau, cửa được dè dặt mở ra một khe nhỏ, một thị đồng ló nửa đầu ra, con ngươi quay tròn lường tính trước hai chúng tôi, rồi lập tức “oa” một tiếng sập cánh cửa lại rồi chạy.
09:53
Giới thiệu: Dạo gần đây Vong Xuyên bỗng trở nên rất dịu dàng. Lúc đi ra đi vào trên mặt hay nở nụ cười, khóe mắt đuôi lông mày cũng mềm mại hẳn, ngay cả trong đôi mắt cũng ẩn giấu xuân phong nồng đậm, bồng bềnh. Tôi đứng ở thư án mài mực, anh bỗng nhiên nhìn tôi đờ ra.
08:45
Giới thiệu: Tôi vẫn chúi đầu xuống mặt đất, không lên tiếng. Vong Xuyên cũng không lên tiếng nữa, dừng lại một lúc lâu, rồi nhìn tôi buồn bã hỏi: “Muội… Muội nhìn lén ta tắm sao?”. Thủy Quỷ tôi lập tức đem cái đầu của mình rạp xuống đất. Thủy Quỷ tôi cảm thấy vô cùng ngượng ngùng, kích động, còn có chút rầu rĩ.
08:03
Giới thiệu: Vong Xuyên chợt dừng lại, khóe miệng cong lên một nụ cười kỳ lạ: “A Ly, muội có biết… cái này biểu hiện cho gì không?”. Tôi nghĩ nghĩ, lắc đầu. Nụ cười kỳ lạ trên mặt Vong Xuyên vẫn không hề giảm, khuôn mặt lại đỏ lên, cười không ra tiếng.
10:25
Giới thiệu: Tôi nhảy một nhát xuống giường chạy vội đến cửa phòng anh, đạp cửa mà vào. Tôi nói: “Tiểu ca ca! Huynh đừng sợ! Tôi đến bảo vệ huynh đây!”. Vong Xuyên khoác bên ngoài một chiếc áo dài xanh, trong tay cầm một quyển sách, đang đứng trước bàn. Tôi đi đến cạnh anh giang hai tay ra nhìn phía sau bảo: “Tiểu ca ca! Huynh cứ đứng sau tôi không cần đi ra nhé! Tôi tới bắt chuột đây!”
10:29
Giới thiệu: Ngọc Hành cười không ra tiếng, dừng chút chỉ tay vào người tôi đang ngồi trên ghế băng nhỏ buồn cười quá hỏi: “Muội chuyển chiếc ghế này ra đây làm gì? Từ trên cầu lăn xuống dưới cũng luyến tiếc không chịu buông tay sao?” Ô ô, những lời này đang nhắc nhở Thuỷ Quỷ tôi đây mà.
09:47
Giới thiệu: Tôi ngồi trên ghế đá ở trong sân, tâm huyết trào dâng đọc đi đọc lại hai bài thơ đến thuộc lòng, càng đọc càng thấy hay, càng nghe càng thấy vui sướng. Vì vậy, vui vẻ chạy vào thư phòng đi tìm Vong Xuyên. Vong Xuyên đang phê trên sổ, nhướng mắt lên thấy tôi rón ra rón rén đi vào cửa, buồn cười hỏi: “Sao lại lén lút như thế?”
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - firstpost.com - almasryalyoum.com - littlethings.com - fandango.com - tutorialspoint.com - smh.com.au - prothom-alo.com - tabnak.ir - telegraaf.nl - theblaze.com