Radio Gái già gả lần 7 (Phần 17) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 04/03/2014 06:51

Radio: Gái già gả lần 7 (Phần 17)

1050
Share Facebook
Tác giả: Hoa Minh - (Dương Nga) Người đọc: Nhật Hoa
Tech mix: Luz Biên tập: Nhật Hoa
Độ dài: 09:32 Dung lượng: 13.1 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Một lúc sau, một ông lão khiêng cái hòm thuốc, đẩy cửa phòng đến, bắt mạch, kiểm tra lưỡi, trầm tư ngồi viết đơn thuốc, bốc thuốc, tiên dược. Một chén dược uống xong, chui vào trong chăn ngủ say, toàn thân toát ra mồ hôi lại trợn mắt tỉnh dậy lúc đó đã về chiều rồi. Tiểu Đào thì “a di đà phật” một tiếng nói: “Tiểu thư, cô tỉnh rồi, Vân đại công tử đã đợi cô rất lâu rồi đ

59 track
Giới thiệu: Một lúc sau, một ông lão khiêng cái hòm thuốc, đẩy cửa phòng đến, bắt mạch, kiểm tra lưỡi, trầm tư ngồi viết đơn thuốc, bốc thuốc, tiên dược. Một chén dược uống xong, chui vào trong chăn ngủ say, toàn thân toát ra mồ hôi lại trợn mắt tỉnh dậy lúc đó đã về chiều rồi. Tiểu Đào thì “a di đà phật” một tiếng nói: “Tiểu thư, cô tỉnh rồi, Vân đại công tử đã đợi cô rất lâu rồi đ

Gái già gả lần 7

Tôi ngẩn ra. Vân Phi đã đến rồi?

Tiểu Đào cười hì hì: “Nô tì định gọi tiểu thư nhưng Vân đại công tử nghe nói cô bị bệnh nên cũng nói là không vội lắm đứng ở hoa viên chờ.” Nói xong lại hướng trước mặt tôi trêu chọc, trên mặt biến thành hai đóa mây đỏ: “Tiểu thư, Vân đại công tử chiếu cố tốt lắm ha!”


Nha đầu kia lại tình xuân nổi lên rồi.

Xuống giường dọn dẹp một hồi mới đi ra cửa, trước khi rời cửa tôi soi gương cẩn thận vài lần.

Duyên cớ phát sốt này có ích quá, gái già tôi đây thấy trong gương là một bộ mặt mang bệnh đang đỏ ửng. Tôi sờ sờ mặt, tốt lắm, tốt lắm, giảm bớt đi ít son tốt quá.

552-gai-gia-ga-lan-7-phan-17-1.jpg
Gái già gả lần 7 (Phần 16).

Vân Phi Bạch đang đứng khoanh tay trong tiểu đình sau hoa viên.

Hắn hôm nay mặc áo màu vàng nhạt, tay áo rộng thùng thình lê trên mặt đất, theo sau giống như có gió, đong đưa theo nhạc, ánh chiều tà chiếu vào sau tai, trên cổ hắn nhiễm một màu vàng mong manh.

Tôi đi đến, hắn quay đầu nhìn tôi mỉm cười bảo: “A Ly.”

Tôi cười gượng gạo nói: “Huynh, sao huynh lại đến đây?”

Hắn đi đến trước mặt tôi, khẽ mỉm cười nhìn tôi, một lúc sau mới nói: “Ta nghĩ đến xem muội vì thế ta đến rồi.”

Giọng hắn trầm thấp, lại mềm mại, giống như gió nhẹ thổi mang theo chút ôn nhu, lưu luyến.

Lòng tôi đập rộn, nhìn hắn, nhìn nhìn đến quên cả nói chuyện.

Hắn bỗng vươn tay chạm nhẹ vào môi tôi: “Thế nào mà lại không cẩn thận lại để môi bị rách thế này.”

Tôi cười ngượng, theo bản năng lấy tay che miệng.

”Đau không?” Hắn hỏi.

Tôi cười hắc hắc, lắc lắc đầu.

“Thế chân thì sao? Còn đau không?”

Tôi lại cười hắc hắc, lắc lắc đầu.

Hắn cũng cười, khóe miệng lại nhếch lên, sau đó đưa tay xoa xoa môi tôi nhẹ nhàng, nói: “Không cần che, mặc kệ là bộ dạng thế nào đều nhìn đẹp lắm.”

Tôi giật mình. Hắn lại cười, dừng chút bỗng nói: “Muội chờ một chút.”

Nói xong xoay xoay người đi đến vườn hoa ngắt lấy một đóa, sau đó đi đến đưa hoa đến trước mặt tôi bảo: “Đóa hoa nhỏ này tặng cho muội.”

Tôi nhịn không được cười cười: “Huynh đang định mượn hoa nói hộ lòng người sao?” (câu nguyên bản là: Ngươi này không phải mượn hoa hiến phật sao?)

Mới nói được có một chút thì có gã sai vặt lọ mọ chạy đến, nói là có người ở Ngân hàng tư nhân đến tìm, mời Vân Phi Bạch đi xem.

Hắn nhìn tôi xin lỗi, dặn dò tôi một ít rồi bước chân đi.

Đi được vài bước bỗng dừng lại, quay người nhìn phía tôi nói: “Vân Châu cũng bị bệnh, hôm qua bị ngấm nước, bị phong hàn, bây giờ vẫn còn nằm trên giường nữa đấy.”

Tôi giật mình. Tên kia cũng bị bệnh sao?

Xem ra hôm qua vị đại thẩm kia nói rất đúng, tình xuân quả phụ chúng tôi quả nhiên là dậy không nổi. Nhưng nghĩ đến hôm qua tôi hắt xì vang dội vào hắn cũng không phải là không công.

Gái già tôi đây trượt một chân thế nhưng lại cùng vị quả phụ đại thẩm kia nắm chạt tay tạo nghiệt. Thật là làm bậy, làm bậy quá đi.

Lại nghe Vân Phi hỏi: “Có muốn đi xem hắn không?”

Tôi cắn cắn môi im lặng. Vân Phi Bạch liền không nói gì nữa, chỉ chậm rãi bảo: “Ta đi trước đây.”

Tôi nhìn theo bóng hắn ngây ngốc một hồi, vài con quạ đen trên cây kêu quạ quạ ầm ĩ. Ngồi im trên mặt đất tự hỏi một lúc, tôi thong thả trở về, đem đóa hoa đặt lên trên bậu cửa sổ, ngồi phơi nắng một chút, rồi gọi tiểu Đào bảo: “Đi mang hai móng giò đến, chúng ta đi Vân phủ.”

Tiểu Đào hai mắt tỏa sáng ngời: “Tiểu thư, cô muốn thổ lộ với Vân đại công tử sao?”

Tôi hít một hơi dài, nói: “Là Vân Châu bị bệnh.”

Tiểu Đào bừng tỉnh hiểu ra, có chút uể oải: “Thì ra là đi thăm Vân nhị công tử.”

Tôi nghiêm trang nói: “Không phải thăm, mà là đi xin lỗi.”

Tạo nghiệt vẫn còn, gái già tôi đây sẽ đi xin lỗi thay cho cái hắt xì hơi ngày hôm qua mà thôi.

Kêu gã sai vặt gọi một chiếc xe ngựa, chạy một lèo đến Vân phủ.

Xuống xe, báo danh xong, thì thấy có quản gia vội vàng chạy ra, rất khách khí mời tôi vào làm cho tôi đúng là mười phần “thụ sủng nhược kinh”

Vừa bước chân vào cửa, tôi giật mình đứng lại thấy Vân Phi Bạch đang đứng ở hành lang nhìn tôi cười.

Tôi ngây một lát rồi nhẩn nha nói: “Huynh, huynh không phải đi ngân hàng tư nhân sao?”

Hắn bảo: “Ta đoán muội có khả năng sẽ đến nên liền lẻn về chờ muội.”

Tôi vuốt mặt, cười ngượng ngùng.

Khi tới cửa phòng Vân Châu, lúc đẩy cửa ra, Vân Phi Bạch bỗng nắm chặt tay tôi. Tôi ngẩn ra, Vân Châu đang nằm trên giường nghe thấy tiếng chân đến cũng giật mình.

Thằng nhãi Vân Châu này bị bệnh nghe chừng cũng rất nặng đây, trên mặt đỏ rực, môi khô nứt nẻ, da kia bình thường thì trắng nõn mà giờ đây trông tiều tụy vài phần.

Vân Phi Bạch lôi kéo tay tôi vào phòng, nhỏ giọng nói với hắn: “Nhị đệ, A Ly đến xem đệ!”

Ánh mắt Vân Châu nhìn theo tay hai người chúng tôi nắm cùng một chỗ thì chớp chớp, rồi ngước mắt nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt trông rất nặng nề, thập phần bí hiểm.

Tôi bị hắn nhìn như thế thì run lên, cố nhìn hắn cười, đang muốn nói chuyện thì hắn lại cụp mắt sau đó quay mặt đi, mãi sau mới hắng giọng bảo: “Ta mệt rồi!”

Tôi trợn mắt há mồm, gái già tôi đây một lời còn chưa kịp nói đây này.

Vì vậy nghĩ một chút rồi lúng búng nói: “Được, vậy… vậy huynh ngủ đi, tôi, tôi nghe nói huynh bị bệnh nên đến xem, xem xong rồi thì tôi đi đây.”

Ra khỏi cửa tôi bỗng nhớ đến hai cái móng giò vội quay đầu bảo hắn: “Tôi có mang theo hai cái móng giò đến, rất bổ cho huynh, huynh nhớ bảo người hâm lại cho huynh ăn đi nhé.”

Lúc ra khỏi phủ thì hoàng hôn đã buông, trước Vân Phủ có treo cao hai cái đèn lồng to, chiếu xuống dưới chân loang một mảnh.

Lúc Vân Phi Bạch đi đến gần xe, hắn bỗng kéo lấy tay tôi. Tôi quay đầu kinh ngạc nhìn hắn. Hắn bỗng tiến lên từng bước, nhẹ nhàng bế tôi lên, được một lúc lâu mới buông tay, nói: “Đi đường cẩn thận nhé!”

Tôi ngây người rất lâu, rất lâu mới kịp tỉnh, trong lòng thấy hoa cải đang nở rộ, một trận giận giữ từ lâu trong lòng được giải thoát, làm tay tôi hơi hơi run rẩy.

Hắn không biết rằng tôi đã đợi cái ôm này từ rất lâu rất lâu rồi không.

Tôi ngẩng đầu nhìn trời, nhìn trừng trừng, hít hít mũi, gật đầu một cái: “Vâng”.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Injured People Who’ve Been Loved – (Various Artist)

2. Beijing’s Gold Mine – (Various Artist)

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

09:51
Giới thiệu: Trong lòng tôi kinh ngạc đến mức không chịu nổi, yểu điệu ngựa cái, ngựa đực hảo cầu ra vốn thân chỉ là một con ngựa, cũng có thể làm thơ kiểu như người vậy. Uy lực của tình xuân thật là kinh người. Nhưng trong tình hình lúc này mà nói, kết quả tình xuân cũng kinh người như thế.
11:32
Giới thiệu: Tôi giật nẩy mình. Hắn vẫn mỉm cười thản nhiên, ấm áp, trong nháy mắt xung quanh tôi nở đầy hoa móng giò. Vân Phi Bạch gọi gã sai vặt cho một chiếc xe ngựa đến. Lên trên xe, hắn bỗng chìa tay cho tôi. Tôi giật mình, tim đập thình thình, hai má nóng ran, kìm nén trong lòng đưa tay ra cho hắn cầm. Tay vừa đưa thì bị Vân phi Bạch nắm luôn làm gã sai vặt đứng một bên đỏ mặt, cúi đầu.
09:53
Giới thiệu: Giống như trời đang trong xanh, bỗng đột ngột vang lên tiếng sét đánh điếc hết cả lỗ tai. Tôi sợ run một lúc lâu, mãi sau mới từ từ hồi phục trở lại. Tôi run rẩy nói: “Lúc trước quận chúa không phải là thích Vân Phi Bạch hay sao, thế nào mà tự dưng lại biến thành Vân Châu vậy?”
10:49
Giới thiệu: Trong mộng mơ nhiều chuyện, đến khi mở mắt ra thì đã là ngày hôm sau rồi. Tiểu Đào tới giúp tôi rời giường, mặc quần áo, lắp bắp nửa ngày mới nói được nên câu: “Tiểu thư, tối hôm qua cô ngủ mơ thế nào mà rơi lệ nhiều vậy?”. Tôi sợ run, theo bản năng sờ sờ mặt: “Có thật không?”
13:05
Giới thiệu: Lúc tôi từ trên giường lăn xuống, do hơi cao nên đụng phải chân bàn làm cái chén vô tội cùng tôi kêu loảng xoảng. Trong phòng tối đen, một tiếng vỡ vang lên làm cho người ta nhiệt huyết sôi trào. Vân Châu ở ngoài cửa sổ vội vàng bảo tôi: “Bé con?”
09:45
Giới thiệu: Tôi sinh ra dưới một mái chùa. Nghe kể rằng sư phụ tôi khi ấy còn trẻ, một hôm đi ngang bỗng động tâm hỏi: “Mô Phật, sao sau chùa lại phơi tã lót?”
07:57
Giới thiệu: Một năm kia ở Dược sư cốc, hoa sơn trà nở rộ đến say lòng người. Vào giữa trưa đầu xuân, mặt trời lên ấm áp, tôi xách theo giày, đi chân đất, bước chậm rãi trên đường nhỏ đầy cỏ khô để đuổi theo 1 con ốc sên. Gió thổi xuyên qua quần áo của tôi, thổi qua con ốc sên, quay cuồng.
09:54
Giới thiệu: Ngoại tổ đã từng nói với tôi, một người đi cầu gỗ thì không đáng sợ, đáng sợ chính là bản thân mình bị người vạch tội. Giống kiểu lấy tay bịt tai trộm chuông thực ra cũng không đáng sợ, đáng sợ chính là lúc mình bịt tai bỗng có người áp sát rồi cho một đao. Giống như giờ phút này, kiểu kịch bản gái già, lại vừa đúng lúc thằng nhãi Vân Châu này đến phá. Năm này, tháng này, giờ này
09:13
Giới thiệu: Ngày hôm sau trong kinh thành lại tung tin đồn nhảm một chuyện. Chuyện đó là, gái già họ Chân ở lâu trong khuê phòng cảm thấy tịch mịch khó nhịn nổi, xuân tâm nhộn nhạo, rục rịch, thế là gần đây đến trà lâu có nhiều khách lui tới, ý tưởng muốn tóm lấy một thanh niên đàng hoàng, muốn giết hại một sinh mạng vô tội.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - xnxx.com - nih.gov - cdc.gov - time.com - bbc.com - afghanpaper.com - noa.al - elkhabar.com - angop.ao - blognews.am