Radio Gái già gả lần 7 (Phần 39) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Thu, 06/03/2014 07:03

Radio: Gái già gả lần 7 (Phần 39)

1043
Share Facebook
Tác giả: Hoa Minh - (Dương Nga) Người đọc: Nhật Hoa
Tech mix: Luz Biên tập: Nhật Hoa
Độ dài: 08:41 Dung lượng: 7.96 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Mạnh Bà từng giảng cho tôi về tài tử giai nhân, tình ái nhân gian, cái gì như Lương Chúc hóa điệp, Oanh Oanh Trương Sinh, Thủy Quỷ tôi nghe đi nghe lại mấy trăm năm rồi. Nhưng tóm lại tình là gì, yêu là gì, tôi lại không hiểu.

59 track
Giới thiệu: Mạnh Bà từng giảng cho tôi về tài tử giai nhân, tình ái nhân gian, cái gì như Lương Chúc hóa điệp, Oanh Oanh Trương Sinh, Thủy Quỷ tôi nghe đi nghe lại mấy trăm năm rồi. Nhưng tóm lại tình là gì, yêu là gì, tôi lại không hiểu.

Gái già gả lần 7

Tôi yên lặng ngồi xổm trước cửa phòng Vong Xuyên tự suy ngẫm một hồi nhưng thất bại. Đợi Vong Xuyên thức dậy rồi, tôi không nhịn được liền hỏi anh: “Rốt cuộc Yêu là gì vậy?”

Lúc đó anh đang dắt tôi ngồi dưới táng cây hạnh hoa ở giữa viện. Anh bưng chén lên chậm rãi uống trà, tôi ở kế bên, đoan trang ngồi trên ghế băng nhỏ.

Trời đã chạng vạng, ánh nắng chiều như hoa đào vẩy mực, cong ở trên trời, từng đóa từng đóa…


Ánh mắt tôi lấp lánh nhìn anh.

Tay anh dừng lại, chén trà bỗng nhiên sánh ra hai giọt Nước trà, rơi vào tay.

Tôi cuống quýt lấy khăn tay ra, luống cuống chân tay cầm lấy ngón tay anh lau lau, vội vàng hỏi: “Tiểu ca ca, có đau không?

Vong Xuyên khẽ nhoẻn cười, lật trở lại cầm lấy tay tôi, cúi xuống nhìn tôi, nhìn rất lâu, mới chậm rãi đáp: “Không đau.

576-gai-gia-ga-lan-7-phan-39-phan-ii-chuong-14-1.jpg
Gái già gả lần 7 (Phần 39).

Thủy quỷ tôi lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Nụ cười trên nét mặt anh càng nồng đậm, khẽ giữ bờ vai tôi, cúi xuống hôn lên môi tôi.

Tôi ngây người ra.

Đây là yêu.” Anh ôm vai tôi, đặt cằm lên vai tôi cọ cọ, lập tức trong mắt tôi như có hạt mưa xuân nhỏ rơi vào, trong ngực rung lên cảm giác mềm mại.

Yêu có thể làm cho hạt chu sa trong người muội biến mất, không phải, mà là sẽ chảy máu, sẽ rất đau.” Anh cầm tay tôi trong lòng bàn tay: “Hiểu chưa?

Tôi suy nghĩ một chút, rồi hậm hực lắc đầu.

Vong Xuyên thái độ khác thường đưa mắt nhìn, vốn không để ý tới việc Thủy Quỷ tôi không trả lời, chỉ chăm chú nhìn tôi rất lâu, bỗng nhiên dùng móng tay rờ rờ trên mặt tôi, hỏi: “Không thích ứng với trần gian sao? Rất nóng sao? Còn nổi cả bệnh ghẻ nữa sao?

Tôi sờ sờ mặt, không đáp.

Thủy Quỷ tôi thật là buồn bã. Bệnh ghẻ nổi trên mặt nhất định sẽ rất khó coi.

Vong Xuyên dừng lại, nói: “Ta đi nấu cho muội bát cháo đậu xanh.

Tôi ngẩn người, chưa kịp phản ứng, anh đã đứng lên đi vào nhà bếp: “Muội ngồi đó chờ ta, ta đun bếp, rất nhanh thôi.

Tôi há mồm mắt trợn tròn. Ngây người một lúc, Thủy Quỷ tôi từ trên ghế nhảy dựng lên, cũng chạy vào nhà bếp.

Vong Xuyên đã nhóm được lửa, tiếng lửa cháy tí tách.

Tôi đứng ở trước cửa lặng yên nhìn anh.

Anh xắn tay áo vo đậu xanh, quay sang thấy tôi, nói: “Muội ra ngoài ngồi đi, trong phòng nhiều khói lắm.

Tôi vặn vẹo ngón tay, dè dặt gọi: “Tiểu ca ca.

Anh “” một tiếng, lại đưa mắt nhìn tôi.

Tôi cụp mắt xuống, không nói gì nữa, sau đó chậm rãi thong thả đi ra ngoài, lấy ghế băng nhỏ nghiêm chỉnh ngồi trước cửa.

Lát sau, Lan Xuyên thong thả đi tới, nhìn nhìn tôi, lại ngó vào nhà bếp nhìn nhìn, than thở vài tiếng, vẻ mặt vô cùng đau đớn nói: “Tình cảm thật sự khiến người ta sa ngã, thật không ngờ đường đường là cháu trai Lan Xuyên Minh quân ta lại giống như thúc thúc hắn cam tâm tình nguyện vào bếp, khiến cho bản quân sao có thể chịu đựng nổi chứ, sao có thể chịu đựng nổi…

Vong Xuyên liếc nhìn Lan Xuyên, ho nhẹ một cái, không nói gì.

Vì vậy Thủy Quỷ tôi được uống bát nước đậu xanh đầu tiên trên đời này, trong trong nhàn nhạt, còn có chút mùi vị khét cháy.

Ánh mắt Vong Xuyên sáng quắc nhìn tôi, hỏi: “Có ngon không?

Thủy Quỷ tôi suy nghĩ một chút, rồi ừng ực uống hai bát lớn. Vong Xuyên đưa tay lau mồm tôi, nụ cười trên mặt còn xán lạn hơn cả hoa đuôi chó.

Lan Xuyên đứng bên cạnh lắc đầu thở dài: “Thảm rồi, thảm rồi…” Lại bị Vong Xuyên lườm qua, lập tức im bặt.

Buổi tối, ăn cơm tối xong, Đông Hoa và Lan Xuyên ra ngoài tản bộ trên đường phố phía đông. Vong Xuyên và tôi tản bộ trên đường phố phía tây. Tiểu thị đồng nước mắt lưng trong ở nhà trông nhà.

Xe ngựa trên đường phố đông như nước chảy, người đi người đến, rất náo nhiệt.

Thủy Quỷ tôi mua một con gà, một con vịt, một con rùa, còn có cả một con ốc sên rất là tội nghiệp.

Vong Xuyên vỗ vỗ trán, trầm tư giây lát, hỏi: “Muội định mang mấy thứ này về Minh giới à?

Tôi do dự, nhìn đám gà vịt kêu vui mừng trên mặt đất, thò tay chải chải cái mào gà của con gà mái và con vịt đang mắt nhắm mắt mở ngủ gà gật, nói: “Đường xá có chút xa, đến lúc đó muội sẽ cầm con gà và con vịt, tiểu ca ca huynh thì cầm con rùa và con ốc sên này, có được không?

Mặt Vong Xuyên méo đi, yên lặng nhìn ngọn đèn dầu xa xa, một lát mới nhả một câu trong miệng ra: “Được.

Đến khi về nhà, Lan Xuyên cầm lấy con gà béo mập xoay tròn vài vòng, lại cầm lấy con vịt béo mập quay tròn vài vòng, sau đó lại bắt con rùa đang bò rì rì lên quay tròn vài vòng, cuối cùng thì vui mừng nhìn tôi nước mắt lưng tròng nói: “Cũng là ngươi tiểu búp bê hiếu thuận, không uổng bản quân Thương ngươi.

Con gà lập tức cảnh giác rơi xuống đất đập cánh nhìn hắn, con vịt đang buồn ngủ mắt trợn lên tỉnh cả ngủ, con rùa thì lập tức chổng vó, ngã xuống đất không dậy nổi.

Tôi ngẩn ra đáp: “Nên thế, nên thế.

Vong Xuyên che miệng cười, không nói gì.

Buổi trưa ngày hôm sau, bữa cơm trưa rất phong phú.

Cơm đã xong, Thủy Quỷ tôi xới một bát cơm với thức ăn, đổ một chén nước, kích động cầm mấy thứ đó chuẩn bị ra cho mấy con vật nhỏ dưới tàng cây hạnh hoa ăn.

Ngay khi đến đó, vừa nhìn ra, dưới gốc cây chỉ còn lại con ốc sên cô độc.

Tiểu thị đồng thông cảm nhìn tôi, nói: “Mấy con vật nhỏ đáng thương của ngươi đã nằm trong bụng của chúng ta rồi.

Thủy Quỷ tôi đờ ra, suýt nữa thì rơi lệ.

Vong Xuyên ho khan một tiếng, ôm lấy vai tôi, nói: “Nếu như muội thích, lát nữa chúng ta đi mua.

Lần này, Thủy Quỷ tôi mua một con gà, một con vịt, một con rùa, còn mua thêm một con thỏ nữa.

Tôi lo lắng hỏi Vong Xuyên: “Đến khi quay về Minh giới, con thỏ này là huynh cầm, hay là muội cầm? Muội sợ thỏ và gà đánh nhau.

Vong Xuyên suy nghĩ một chút, đáp: “Để ta cầm cho.

Lại nữa, nghe thị đồng nói ở đường chợ phía nam có hội chùa. Tôi và Vong Xuyên liền cầm gà vịt rùa thỏ đi đến đó.

Ở Hội chùa có rất nhiều thứ, quầy hàng cũng nhiều, hoa đăng nghìn cái, vô cùng náo nhiệt. Vong Xuyên dắt tôi đi đằng trước, lại cầm mấy người bạn nhỏ kia, khẽ trách tôi: “Đưa ta cầm hết cho, buổi tối nhiều người, nhỡ muội làm mất.

Lại nói tiếp: “Nhớ để ý dưới chân, đừng để vấp ngã.”

Tôi giẩu miệng lên, định mở miệng, nhìn thấy trước mặt sóng người cuồn cuộn mãnh liệt, đông nghìn nghịt, tôi chưa kịp phản ừng đã bị va phải.

Tôi cuống quýt gọi tiểu ca ca, đang lúc nhìn xung quanh, tay lại bị kéo nhẹ nhàng, có tiếng gọi: “A Ly?

Tôi sửng sốt, quay đầu lại, càng sửng sốt: “Ngọc Hành công tử?

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Tình Nhi Nữ - Various Artist

2. Uyên Ương Hồ Điệp Mộng – Various Artist

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

09:53
Giới thiệu: Dạo gần đây Vong Xuyên bỗng trở nên rất dịu dàng. Lúc đi ra đi vào trên mặt hay nở nụ cười, khóe mắt đuôi lông mày cũng mềm mại hẳn, ngay cả trong đôi mắt cũng ẩn giấu xuân phong nồng đậm, bồng bềnh. Tôi đứng ở thư án mài mực, anh bỗng nhiên nhìn tôi đờ ra.
08:45
Giới thiệu: Tôi vẫn chúi đầu xuống mặt đất, không lên tiếng. Vong Xuyên cũng không lên tiếng nữa, dừng lại một lúc lâu, rồi nhìn tôi buồn bã hỏi: “Muội… Muội nhìn lén ta tắm sao?”. Thủy Quỷ tôi lập tức đem cái đầu của mình rạp xuống đất. Thủy Quỷ tôi cảm thấy vô cùng ngượng ngùng, kích động, còn có chút rầu rĩ.
08:03
Giới thiệu: Vong Xuyên chợt dừng lại, khóe miệng cong lên một nụ cười kỳ lạ: “A Ly, muội có biết… cái này biểu hiện cho gì không?”. Tôi nghĩ nghĩ, lắc đầu. Nụ cười kỳ lạ trên mặt Vong Xuyên vẫn không hề giảm, khuôn mặt lại đỏ lên, cười không ra tiếng.
10:25
Giới thiệu: Tôi nhảy một nhát xuống giường chạy vội đến cửa phòng anh, đạp cửa mà vào. Tôi nói: “Tiểu ca ca! Huynh đừng sợ! Tôi đến bảo vệ huynh đây!”. Vong Xuyên khoác bên ngoài một chiếc áo dài xanh, trong tay cầm một quyển sách, đang đứng trước bàn. Tôi đi đến cạnh anh giang hai tay ra nhìn phía sau bảo: “Tiểu ca ca! Huynh cứ đứng sau tôi không cần đi ra nhé! Tôi tới bắt chuột đây!”
10:29
Giới thiệu: Ngọc Hành cười không ra tiếng, dừng chút chỉ tay vào người tôi đang ngồi trên ghế băng nhỏ buồn cười quá hỏi: “Muội chuyển chiếc ghế này ra đây làm gì? Từ trên cầu lăn xuống dưới cũng luyến tiếc không chịu buông tay sao?” Ô ô, những lời này đang nhắc nhở Thuỷ Quỷ tôi đây mà.
09:47
Giới thiệu: Tôi ngồi trên ghế đá ở trong sân, tâm huyết trào dâng đọc đi đọc lại hai bài thơ đến thuộc lòng, càng đọc càng thấy hay, càng nghe càng thấy vui sướng. Vì vậy, vui vẻ chạy vào thư phòng đi tìm Vong Xuyên. Vong Xuyên đang phê trên sổ, nhướng mắt lên thấy tôi rón ra rón rén đi vào cửa, buồn cười hỏi: “Sao lại lén lút như thế?”
10:01
Giới thiệu: Tôi ngã “bịch” một cái xuống biến thành cây nấm, co lại một góc cạnh cái bàn. Vong Xuyên ngẩn người: “Ngươi… ngươi làm gì vậy?” Tôi rầu rĩ đáp: “Tôi cũng không biết mình phải làm gì với Ngọc Hành bây giờ.” Vong Xuyên lại ngẩn người, một lát thì bật cười, ngồi xổm xuống gõ vào đầu tôi, nghiến răng hỏi: “Vậy ngươi biến thành cây nấm làm gì?”
09:02
Giới thiệu: Lúc tôi đến đó Vong Xuyên không có mặt trong cung. Vị Quỷ quan đưa tôi đến nói Vong Xuyên đang ở chỗ Minh Vương, tí nữa sẽ về, sau đó nghiêng ngón tay chỉ chỉ, dặn dò tôi vài câu, rồi lui ra ngoài. Tôi ngơ ngác đứng ở giữa điện, ngơ ngác nhìn đại điện một hồi, rất lâu mới giật mình bửng tỉnh.
10:03
Giới thiệu: Người đó bước đi, trong mắt lộ ý cười như mặt hồ gợn sóng. Trong lòng Thủy Quỷ tôi đột nhiên có một đóa hoa đuôi chó nhỏ nở rộ. Buổi tối, lần đầu tiên trong cuộc đời Thủy Quỷ mất ngủ… Tôi nhặt con ốc biển lên, cố nhẫn nại, rồi lại không nhịn được, gọi Vong Xuyên thức dậy.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - skysports.com - phonearena.com - worldstarhiphop.com - suara.com - tvn24.pl - warriorforum.com - theatlantic.com - cricbuzz.com - voyeurhit.com - craigslist.ca