Radio Gái già gả lần 7 (Phần 5) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sat, 01/03/2014 20:04

Radio: Gái già gả lần 7 (Phần 5)

1643
Share Facebook
Tác giả: Hoa Minh - (Dương Nga) Người đọc: Nhật Hoa
Tech mix: Luz Biên tập: Nhật Hoa
Độ dài: 12:46 Dung lượng: 11.7 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Nói xong hắn ngồi thấp xuống trước mặt tôi. Tôi đưa tay lên cổ hắn, đưa toàn bộ lục phủ ngũ tạng của mình một lần lên lưng hắn, cuối cùng cũng cảm thấy được người cõng đi so với chính mình tự đi đúng là thoải mái hơn nhiều, vì thế tôi lau hết nước mắt nước mũi, lầm lì leo luôn lên lưng hắn. Hắn xốc chân của tôi lên, cười vang. Một cành liễu mỏng manh phất phơ chạm nhẹ vào má h

59 track
Giới thiệu: Nói xong hắn ngồi thấp xuống trước mặt tôi. Tôi đưa tay lên cổ hắn, đưa toàn bộ lục phủ ngũ tạng của mình một lần lên lưng hắn, cuối cùng cũng cảm thấy được người cõng đi so với chính mình tự đi đúng là thoải mái hơn nhiều, vì thế tôi lau hết nước mắt nước mũi, lầm lì leo luôn lên lưng hắn. Hắn xốc chân của tôi lên, cười vang. Một cành liễu mỏng manh phất phơ chạm nhẹ vào má h

Gái già gả lần 7

Hắn quay đầu, trên mặt đã dần bừng đỏ: “Đây là lần đầu tiên bản công tử cõng con gái trên lưng, bé con, muội thật có phúc đó nhé!”

Tôi hung hăng đem toàn bộ Nước mắt nước mũi cọ hết vào trên lưng hắn.

“Bé con, muội tên gì?”

“Nói cho ca ca, ca ca sẽ mua kẹo hồ lô cho muội”.


Tôi vừa lanh tay lẹ mắt lau nước mắt nước mũi trên lưng hắn, bản thân là cháu gái ngoại của thần y ta đây làm sao mà giống một cô bé bình thường khi dỗ dành thì thích ăn kẹo hồ lô được? Cháu gái ngoại của thần y ta đây chỉ thích ăn mỗi móng giò mà thôi.

539-gai-gia-ga-lan-7-phan-5-1.jpg
Gái già gả lần 7.

“Nếu không mua quần áo cho muội mặc được không?”

Tôi hừ một cái, vùng vằng.

“Vậy mua cho muội hoa được không?”

Tôi lại tiếp tục hừ một cái.

Hắn đột nhiên dừng bước, quay lại nhìn tôi trầm giọng nói: “Nếu muội không nói, ta vứt luôn muội xuống sông”.

Tôi bị chấn động. Ngoại tổ của tôi từng nói, nghèo hèn không thay đổi được, phú quý đừng tham lam nhưng nếu bị đe doạ thì phải chịu khuất phục.

Tôi đã từng hỏi ngoại tổ lý do thì ngoại tổ thấm thía nói với tôi: “Hảo hán thì không rơi nước mắt, quân tử báo thù, mười năm chưa muộn, người bất khuất chỉ là một kẻ ngốc mà thôi”.

Tôi ghi sâu trong lòng.

Cháu gái ngoại của thần y ta đây sẽ không phải là kẻ ngốc, vì thế khi bị hắn uy hiếp đành phải rưng rưng nghẹn ngào nói ra tên.

Hắn rất hài lòng, mỹ mãn quay mặt đi. Lặp đi lặp lại tên của tôi rồi lại hỏi tôi: “Năm nay muội bao nhiêu tuổi rồi?”

Chuyện này, tôi rất thành thật trả lời: “Tám tuổi tròn 12 tháng, 12 ngày.”

Hắn cười ha ha đứng dậy. Cười đến nỗi lắc lư cái đầu. Tôi hận quá đem nước mắt mũi cọ hết trên lưng hắn. Sau tôi mới biết hắn họ Vân tên Châu, nguyên quán Dương Châu, lần này là hắn đi theo tổ phụ Vân lão gia tử đến Dược Sư cốc xem bệnh. Khi hắn nói tên của mình cho tôi, lại cũng giải thích với tôi: “Vân Châu, Vân Châu, Vân là Vân Châu, Châu là Vân Châu Châu.”

Nói xong, lấy bút lông chấm mực, viết luôn vào tay của tôi, mỗi một nhát bút đều viết rõ trên tay cho tôi xem. Kết quả là tôi vừa bị con bạch điêu đánh thức xong, giờ lại đem tôi từ trên xuống dưới dính đầy mực, thế là tôi gào khóc.

Hắn ở trong cốc suốt nửa năm. Nửa năm, 6 tháng, 180 ngày, tôi khóc không dưới 180 lần.

Hắn lần nào cũng chọc tôi đến phát khóc. Mỗi lần như vậy, Vân lão gia tử lại rất vui uống trà, từ ái nhìn hai người chúng tôi than nhẹ: “Oan gia vui mừng ha!”

Ngoại tổ của tôi sẽ ngồi một bên vuốt vuốt chòm râu, bình tĩnh gật gù, lại bồi thêm một câu: “Mười năm cùng thuyền, trăm năm kết duyên, không phải oan gia không vỡ đầu.”

Cuối cùng 2 lão cùng thở dài, than thở cho tôi vừa âu sầu vừa thương cảm.

Có một ngày khi tiểu tử Vân Châu kia lần thứ ba chọc cho tôi khóc, Vân giao lão tử cười tủm tỉm kéo tay nhỏ bé của tôi hỏi: “A Ly, cùng Vân ngoại tổ trở về làm cháu dâu của ta được không?”

Tôi liếc liếc Vân Châu một cái rồi chu mỏ đáp: “Tôi không cần làm con dâu cho hắn đâu!"

Mặt Vân Châu đang nhuộm một tầng đỏ tự dưng biến đen luôn. Vân lão gia tử cười ha ha: “Không lấy đệ đệ làm chồng vậy thì gả cho ca ca cũng giống nhau thôi, gả đến nhà chúng ta mỗi ngày đều có thịt ăn nha.”

Rung rinh, lòng tôi nhộn nhạo một chút, sau đó còn cố hỏi thêm một câu: “Thế có móng giò ăn không?”

Ngoại tổ của tôi ngồi bên cạnh đang uống trà bị sặc một ngụm. Vân lão gia tử buồn cười: “Có, A Ly muốn ăn gì bất cứ lúc nào đều cũng có.”

Rung rinh, cháu gái ngoại của thần y ta đây lập tức bị chinh phục, sau khi tự mình hỏi một câu xong, tôi lập tức lau nước mắt, đứng thẳng lưng, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nhìn Ông nghiêm trang quyết định: “Được, vậy tôi nguyện ý làm cháu dâu của ông.”

Bỗng nghe “phốc” một tiếng, ngoại tổ của tôi luôn luôn bình tĩnh như cây bồ đề thực chẳng giống thần y chút nào phun ra luôn một ngụm trà.

Tôi đã nói rồi, ngoại tổ của tôi là một người kỳ diệu, kỳ diệu ở chỗ cái gì cũng biết, cái gì cũng có thể xảy ra, cho nên chuyện kỳ diệu đã đến.

Nhưng tôi bỗng nghe thấy một tiếng nức nở vang lên, hắc hắc, Tiểu tử Vân Châu kia chính là đang nhỏ từng giọt nước mắt như mưa xuống đất. Hắn, hắn, hắn trông thế mà lại khóc. Tôi thật là ngu mà.

Lúc trước là hắn đều chọc cho tôi khóc, sau đó lại dỗ dành tôi, nhưng mà lần này hắn lại khóc. Tôi sửng sốt hồi lâu, sau đó đi đến kéo vạt áo của hắn, sợ hãi hỏi: “Huynh sao lại khóc vậy? Nam nhi rơi lệ cũng không ít nha.”

Hắn tức quá gạt tay của tôi xuống, nhìn tôi thở phì phì nói: “Hừ, thì ra ta so với móng giò cũng không bằng.” Nói xong giận quá bỏ đi.

Tôi không hiểu gì cả, không hiểu được hắn bây giờ là đang mắc tà bệnh gì.

Ngoại tổ của tôi cùng Vân lão gia tử hai người cười to, cùng nói với tôi một câu rất cao thâm ảo diệu (Ý là khó hiểu, là thâm thuý) như phật nói: “Duyên, tuyệt vời không thể tả được”.

Tôi đau khổ suy nghĩ mãi một đêm, đột nhiên linh cảm hiện dần lên đã hiểu ra. Vì thế sáng hôm sau bảo ngoại tổ hầm một bát móng giò, sau đó kích động đi Tìm Vân Châu. Hắn nhìn thấy bát móng giò trong tay tôi thì mặt biến sắc.

Tôi lạch bạch đem bát móng giò đặt trên bàn trước mặt hắn, hào phóng nói: “Móng giò này, cho huynh ăn.”

Miệng hắn bỗng mím lại đến nửa ngày mới thấy mở mồm: “Vì sao?”

Tôi nghiêm nghị nói: “Bởi vì huynh so với móng giò còn quan trọng hơn.” Hắn ngẩn người, trên mặt chợt nổi lên một tầng vui sướng không thôi, cười khụ khụ hỏi tôi: “Thật chứ?”

Tôi nghiêm nghị nói: “Nói dối, răng nanh của tôi rụng sẽ không bao giờ có thể ăn móng giò được nữa.”

Hắn rất vừa lòng cười, tóm lấy bát, nhanh chóng ăn hết móng giò vào trong bụng. Tôi đứng một bên nhìn mà nuốt nước miếng (Ý là thèm rỏ rãi đó mừ), trong lòng oán hận, thằng nhãi này thế mà lại ăn sạch sành sanh. Vì vậy sau đó lại hoà hợp. Mỗi khi ầm ỹ, náo loạn xong sau thì trở lại hoà hảo, cứ như thế lặp đi lặp lại cho đến hết nửa năm sau thì hắn rời đi.

Trước hôm rời đi một ngày, tôi cùng hắn ra ngoài tản bộ. Sau một hồi ngồi cạnh bạch điêu hắn hỏi tôi: “Bé con, muội theo huynh trở về, huynh sẽ lấy muội làm vợ có được không?”.

Tôi nghĩ một lúc nói: “Tôi nghĩ là không được đâu.”

Sắc mặt hắn trầm xuống, hừ một cái: “Ta đem muội ném ngay xuống sông bây giờ.”

Hảo hán thức thời mới là trang tuấn kiệt, tôi tưởng tượng nếu mà mình bị ném xuống sông bây giờ thì chắc chắn sẽ chết, vì thế lương tâm uỷ khuất nghẹn ngào nói: “Vậy cứ như thế đi.”

Hắn rất vừa lòng cười. Con điêu ngồi cạnh rõ ràng là cũng run run. Nhưng run rẩy cũng không lo, chỉ nghe thấy một tiếng nổ to giữa không trung, một ánh sét đánh xuống, chỉ nghe thấy bạch điêu kêu thảm một tiếng, hai cánh sã xuống, mỏ xục luôn vào đất.

Vân Châu ôm tôi lăn trên đất vài vòng, lăn mãi vào một vũng nước bẩn, rồi bị đập vào một tảng đá mới dừng lại. Kết quả cánh tay của hắn gãy, chân của tôi đau, mà cánh điêu thì bị đốt trụi.

Ngày hôm sau hắn đi, cánh tay treo trên cổ, mặt buồn bã nhìn tôi. Tôi nhìn hắn trông rất ngốc mà buồn cười, sau lại thấy cũng rất khổ sở. Đúng là sáng hôm ấy mưa ướt, hoa đào trong cốc còn chưa nở, chim chóc cũng chuẩn bị đi tìm ăn, chim cón há mỏ đói kêu chiêm chiếp.

Hắn nhìn tôi môi giật giật như là muốn nói điều gì mà không thốt ra được, xoay người trèo lên xe.

Tôi nắm chặt tay của ngoại tổ, cảm thấy mũi cay cay. Xe ngựa chạy trên đường nhỏ uốn lượn lúc đó được một lúc. Vân Châu đột nhiên kéo rèm xe ra, nhảy từ trên xe xuống, chạy nhanh tới trước mặt tôi.

Tôi còn đang sững sờ thì hắn kéo luôn tay tôi, vén tay áo lên không nói một lời cúi xuống cắn một cái. Ngụm cắn này của hắn rất mạnh, tôi bỗng bị đau kêu to. Đợi đến lúc hắn nhả ra thì trên tay tôi máu thịt đầm đìa.

Mẹ nó chứ đúng là răng sói xấu xí!

Tôi cố nén nước mắt không khóc. Hắn thì cười hắc hắc, gỡ trên cổ xuống một khối ngọc thạch, nhét vào tay của tôi, nói: “Hãy giữ lấy khối ngọc thạch này nhé, nó là vô giá, hơn nữa, không được quên ta đó, hãy chờ ta trở về tìm muội.” Nói xong thì nhảy lên xe. Xe ngựa cuối cùng cũng chuyển bánh, lóc cóc lóc cóc rời đi.

Tôi trèo lên trên tường, nhìn phía xa xa chiếc xe ngựa chìm trong làn sương mờ dần mờ dần rồi biến mất, nghe tiếng lóc cóc xa dần rồi mất hẳn mà lòng thấy thương tâm.

Tôi đứng trên bức tường suốt một ngày. Ngoại tổ đến kéo tôi xuống, tôi sống chết không chịu. Tôi nói: “Ngoại công người xem đi, đứng trên tường này có thể nhìn thấy toàn bộ phong cảnh rất đẹp.”

Ngoại tổ thở dài. Từ đó về sau, tôi bỗng trèo tường thành thói quen, hơn nữa là trèo lên thì ở trên đó một ngày không xuống.

Thói quen xấu một khi hình thành thì rất khỏ bỏ, nhoáng một cái mà đã hơn mười năm trôi qua, tôi rời khỏi được Sư cốc, theo phụ thân đi đến kinh thành nhậm chức, nhưng vẫn giữ thói quen chính mình muốn trèo tường nhìn một chút xa xa hoàng hôn dần buông.

Ôi ôi, cô gái ta đây đang dần già đi. Thật là thương hải, tang điền (ý là chua xót, thê thảm), liếc mắt một cái mà đã hơn mười năm rồi.

Nghĩ đến đây, tôi không khỏi thở dài, nhìn tiểu Đào buồn bã nói: “Về đem móng heo hầm lên, mang theo một bình rượu nữa.”

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Goldfish and Muyu – (Various Artists)
2. Gui Hua Luo – Chun Hsiang Wang

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

08:22
Giới thiệu: Trở về, thấy một nhà bán hoa, tôi quyết định dừng lại mua một chậu quân tử lan. Khi trở lại Vân phủ, tôi ôm chậu lan quyết định trèo tường vào viện. Sau khi Vân Phi Bạch mất trí nhớ, tôi mỗi ngày đều vụng trộm tới thăm anh, đưa đến một chậu quân tử lan. Người khiêm tốn, ôn nhuận như ngọc. Tôi nghĩ hoa quân tử lan so với anh thật xứng. Tính đi tính lại, đây là chậu lan thứ sáu mươi rồ
07:53
Giới thiệu: Phật đã từng nói, cuộc sống luôn tràn đầy chuyện xấu ngoài ý muốn, lấy một lòng bình thường mới có thể cười, ngồi trong đình xem hoa rơi, nước chảy. Tôi ghi sâu trong lòng điều đó. Nhưng thực rõ ràng tôi chưa đạt được đến cảnh giới này. Chật vật trở về, tôi nhìn ánh trăng khóc nức nở không thôi.
09:39
Giới thiệu: Nghe nói trong kinh thành già trẻ gái trai ai ai cũng đều biết có 2 người, một là hoàng đế, người thứ hai là cô gái già nhà họ Chân. Cũng nghe nói ai mà nghe đến cũng sợ mất mật cũng có 2 người, một là hái hoa đạo tặc – Sơn lão yêu, hai là gái già họ Chân liên tục khắc 6 vị hôn phu chết. Tôi tên thực là Ly Xuân và cũng đúng là người mà mọi người gọi là gái già họ Chân.
15:56
Giới thiệu: Qua thật nhiều năm rồi. Hôm nay tôi ngồi đây và bắt đầu cầm cây viết, viết lại những dòng cảm xúc của một thời đã qua. Với tôi đã qua chỉ là việc ám chỉ về mặt thời gian, còn thực sự nó chưa bao giờ xa với tôi. Nó luôn ở rất gần, như thể tôi có thể đạp lên những chiếc lá khô giòn trên sân trường.
06:00
Giới thiệu: Mọi thế giới mà mình đã gói ghém lại để đưa về thì quá khứ bỗng được sống lại như một đoạn phim phủi bụi nay mang chiếu để làm kỷ niệm.
16:27
Giới thiệu: Nhưng cuộc sống luôn khó khăn hơn chúng ta tưởng. Mọi chuyện tưởng đã ngủ yên, xếp ngay ngắn trong hộc ký ức nay bỗng bộn bề. Thổi tung bụi phủ để lại mới y nguyên.
14:42
Giới thiệu: Mình có một cô bạn rất xinh, chỉ mỗi tội là đen, hơn mình một tuổi nhưng vui tươi và mạnh mẽ hơn mình gấp vạn lần. Cuộc sống với nó là muôn vàn bông hoa cắm chung một lọ. Yêu đời!
13:48
Giới thiệu: Nếu ai từng yêu cũng hiểu màu sắc là gì. Nếu ai từng lấy chồng cũng biết màu sắc có tác dụng ra sao. Chẳng qua, bôi bôi vẽ vẽ bao nhiêu, trát vào lúc nào cho đẹp mà thôi.
10:28
Giới thiệu: Tình đầu là ngọt ngào, hạnh phúc. Tình đầu là nhớ thương, là nước mắt, là máu trong tim em…
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - myspace.com - sports.ru - xvideo-jp.com - aljazeera.com - censor.net.ua - blic.rs - spankbang.com - pornxs.com - kinozal.tv - tass.ru