Radio Người lớn cô đơn - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Thu, 14/11/2013 09:27

Radio: Người lớn cô đơn

1202
Share Facebook
Tác giả: Phan Ý Yên Người đọc: Nhật Hoa
Tech mix: Nhật Hoa Biên tập: Luz
Độ dài: 13:19 Dung lượng: 18.3 MB
Bình chọn
Đánh giá: 7.8/ 10 trên tổng số 4 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Buổi sáng tỉnh dậy trong tay anh. Em đã thực sự hoang mang. Lời anh nói “Mình cứ thế này em nhé!” càng khiến thế giới xung quanh chao đảo bội phần.

Anh. Người đàn ông một năm ba tháng trước đây đã từng là của em, chỉ từng là của riêng em, đã từng khiến em nghĩ dù thế giới có vụn vỡ thì em cũng không thể nào thôi yêu anh, giờ đang ở ngay cạnh em với vòng tay rộng mở và nụ cười ấm áp nguyên vẹn như ngày đầu tiên. Nhưng giữa chúng ta, trong căn phòng không hề thay đổi gì, là cả một lớp sương mù giăng kín. Anh ở bên kia. Em ở bên này. Nhìn thấy nhau mà như cả đại dương nổi bão. Mênh mang.

Em. Trái tim bắt đầu rơi lệ. Chỉ cần nhìn thấy anh, chỉ cần nghe giọng anh nói, tiếng anh cười. Là trái tim đã bắt đầu rơi lệ. Em lắng nghe người ta nói với nhau những câu chuyện có anh trong đó để biết bây giờ anh thế nào, hạnh phúc ra sao, người phụ nữ mà anh đã lấy làm vợ xinh đẹp giỏi giang và chăm sóc anh đến chừng nào. Em giả vờ thờ ơ vô cảm nhưng thực sự bất cứ nơi đâu anh đi qua, bất cứ người nào anh đã gặp, em đều muốn một lần được nghe người đó kể cho em nghe về anh, bất cứ là chuyện gì, chỉ cần có tên anh trong đó cũng đủ để xoa dịu nỗi nhớ trong em.

153-nguoi-lon-co-don-1.jpg
Phải chăng tình yêu là thế...

Người ta bảo nếu bạn thực sự yêu một người nào đó, bạn hãy khóc thay vì để cho người đó khóc. Và em nghĩ mình đã thực sự rất yêu anh. Khi anh muốn ra đi, khi anh nói tự do sống một mình là điều mà anh chỉ mong muốn bây giờ. Em đã cố gắng tôn trọng nó. Em giữ nước mắt lại cho riêng mình, ngày, đêm, em tồn tại âm thầm cùng chúng khi mà anh, cả thế giới của em đột ngột ra đi. Chỉ vì em đã nghĩ. Em có thể yêu anh hơn cả bản thân mình. Em đã chỉ có thể nghĩ như thế.

Buổi sáng muộn. Mặt trời lên cao rực rỡ. Phía bên kia cửa sổ ắt hẳn là cả khung trời ngột ngạt ồn ã. Em quay lưng về phía anh, tựa mình vào bệ cửa, những ngón tay khe khẽ đẩy nhẹ tấm rèm. Em nhìn xuống góc phố còn thưa thớt người. Cô ấy đã đứng đấy, hao gầy, mắt ngước nhìn về phía cửa sổ căn nhà nơi em và anh đang ở đấy. Em giật mình sợ hãi, buông tấm rèm đột ngột, áp sát vào tường, nhìn anh run rẩy. Em không thể nói nên lời, chỉ biết chăm chú nhìn anh.

Anh bước xuống giường, vừa đưa tay vuốt lại mái tóc vẫn còn lộn xộn, vừa tiến về phía em. Anh vén nhẹ những lọn tóc mai lòa xòa đang phủ trên trán em, rồi dịu dàng véo hai bầu má em: “Em làm sao thế?”.

Những cử chỉ thân quen mang trong mình kí ức của một năm ba tháng này khiến một lần nữa đứng trước anh mà lòng em chênh chao lảo đảo. Mắt em đã bắt đầu ầng ậc đớn đau, chỉ cần anh gần em thêm chút nữa thì tất thảy chúng sẽ trào ra như cơn lũ. Một khoảng thời gian dài như cả thế kỉ, em nhìn vào mắt anh. Anh nhìn vào mắt em. Có tình yêu nào ràng buộc giữa chúng ta không anh?

Em lách mình ra khỏi vòng tay anh, đi thẳng vào buồng tắm, vừa đi vừa nói: “Thôi anh về đi, muộn rồi…”.

Em biết, chỉ cần em nói thế là đủ để lúc trở ra, anh vĩnh viễn sẽ không còn ở đấy nữa. Anh. Người đàn ông em yêu. Luôn biết yêu bản thân mình trước tất cả mọi điều.

Những ngày tiếp theo trở nên dài dằng dẵng như những ngày đầu tiên mới chia tay. Em lại cảm thấy mình lạc lõng và không biết mình đang thuộc về nơi nào nếu không thuộc về anh. Em không biết mình sẽ cố gắng vì điều gì nếu như từng phút từng giây không được quan tâm và yêu thương anh. Bầu trời chưa bao giờ thôi màu xám, những con đường chúng ta đã đi qua, những câu chuyện kinh khủng về thế giới mà chúng ta đã cười lăn lộn với nhau, nụ hôn dài của anh, cái nắm tay siết chặt của anh lúc dẫn em băng qua đường, lòng nhiệt tình của anh mỗi khi giải thích cho em điều gì… Tất cả chúng cứ bám dai dẳng lấy em. Có lẽ bởi vì trong thành phố này, mùa hè chưa bao giờ dứt cả.

Một ngày đầu tháng, vợ anh xuất hiện ở Cool. Cô ấy rạng rỡ tiến về phía em. Sự tự tin của cô ấy khiến em hơi chùn bước. Em chưa bao giờ nói chuyện nhiều với cô ấy mặc dù đã không ít lần anh đi cùng vợ đến đây. Đến để giới thiệu với mọi người, với em. Đến để kiểm tra hoạt động của cửa hàng. Đến chỉ để đến, không cần mục đích, không cần khởi đầu lẫn kết thúc. Có phải chính vì thái độ thờ ơ bất cần của em đã khiến anh đủ tự tin đến vậy? Em không rõ, chỉ biết hôm nay cô ấy đến đây một mình, mạnh mẽ đứng trước em, nhẹ nhàng pha lẫn một ít phấn khích, cô ấy bảo: “Y Ly có khỏe không? Lâu lắm mới gặp nhỉ! Thứ bảy này là sinh nhật mình. Mình muốn tổ chức một bữa tiệc ở đây, mình đã hỏi ý kiến anh K rồi, Y Ly giúp mình được không?"

Em. Có đôi lần trong lúc mệt mỏi đến kiệt sức vì nhớ anh đã tự hỏi có phải chăng bản thân mình đã sai khi miệt mài yêu anh đến thế? Phải chăng bản thân mình đã quá yếu đuối và dại dột khi tin rằng chỉ cần nhìn thấy anh hạnh phúc và mạnh khỏe là đủ để mỗi buổi sáng thức dậy có đủ sức lực bước ra phố và mỉm cười những nụ cười trống rỗng?

Anh. Và một năm ba tháng của chúng ta, anh có còn nhớ được điều gì?

Khi cô ấy đứng trước mặt em và nói đã hỏi ý kiến anh rồi để nhờ em tổ chức sinh nhật cho cô ấy ở Cool, em biết một năm ba tháng đó hoàn toàn không có chút ý nghĩa nào với anh. Và em, trong suốt quãng thời gian sợ hãi ngày mai đã chỉ sống bằng niềm tin và ảo tưởng của chính mình. Em gật đầu đồng ý với cô ấy.

Đó là một bữa tiệc ồn ã và xinh đẹp. Cô ấy quấn lấy anh ở khắp nơi. Tất cả mọi người đều nói. Đều cười. Đều lộng lẫy. Cool rộn rã suốt đêm. Em không bỏ đi đâu cả, tận tụy và chu đáo với bữa tiệc cho đến phút cuối cùng. Em tránh nhìn vào mắt anh. Em tránh nhìn vào hiện thực. Vì hiện thực thì quá xót xa. Vì hiện thực thì tàn nhẫn. Mà em cho đến tận lúc này đến cả hơi thở cũng nhọc nhằn yếu ớt. Mọi người lần lượt ra về. Anh và cô ấy mỉm cười cảm ơn em rồi nắm tay nhau đi khuất. Trong lúc đang khóa cửa, em nhận được tin nhắn của cô ấy. Những dòng chữ không có dấu nhưng ẩn đầy kim nhọn bên trong. “Cảm ơn Y Ly nhé! Có những thứ được diễn ra ở thanh thiên bạch nhật, được mọi người chứng kiến vẫn hơn những thứ phải che giấu ấp ủ bên trong phải không? Ngủ ngon nhé!”

Em bấu chặt lấy thanh cửa sắt. Đêm tháng mười một còn ngai ngái mùi hơi đất sau mưa. Tình cảm nào vốn dĩ cũng đáng thương. Tình cảm nào vốn dĩ cũng đáng trân trọng. Nhưng tình cảm nào cũng có thể đẩy bạn rơi xuống vực thẳm và khiến bạn tin rằng bạn chính là kẻ khờ dại nhất trần gian. Em không còn nhớ rõ mình đã ngồi ở bậc cửa bao lâu. Mưa đổ xuống ướt sũng. Bờ vai em nặng trĩu yêu thương.

Phố lập lòe. Một chiếc ô tô phóng qua khiến nước bắn lên tung tóe. Em bất giác thấy thương mình ghê gớm. Em bất giác thấy giận cô ấy, giận anh, giận cả thế gian này hà cớ gì mà đày đọa em đến thế ngay cả khi em đã sẵn sàng vì anh mà khóc âm thầm. Em rút điện thoại nhắn tin cho anh. Em viết: “Em nhớ anh lắm!”. Em nhớ anh thật. Em nhớ anh đến phát điên. Em không hề nói dối. Chỉ là lần này là lần đầu tiên em nói với anh. Và em nói với anh không phải vì em muốn anh biết (vì chắc chắn là anh đã biết), mà bởi vì em muốn một lần được thương chính thân mình.

Thói quen dẫn em về đến nhà. Anh đã đứng ở đó. Em nhìn thấy cô ấy thấp thoáng ở góc đường. Trong một khoảnh khắc không kịp suy nghĩ, em chạy về phía anh. Em ôm lấy anh thật chặt. Nước mắt em vỡ òa. Anh hiền từ lau nước mắt cho em. Em hôn anh. Mở mắt. Em nhìn thấy rõ cô ấy dưới ánh đèn vàng vọt, hai tay ôm mặt bất động. Tim em nhói lên. Em khẽ đặt tay lên ngực anh. Không có nhịp đập nào vội vã cả. Em ngước mắt nhìn anh đầy sợ hãi. Làm thế nào để có thể bình tĩnh tuyệt đối mọi lúc như anh? Trong một khoảnh khắc bất an, em đã cố yêu bản thân em trước hết. Nhưng để yêu mình mà trở nên tàn nhẫn lại càng khiến trái tim em thêm đau. Em quay bước đi. Bỏ mặc anh. Bỏ mặc tiếng anh gọi tên em không dứt. Em cứ thế lầm lũi bước đi. Không một phút giây nào ngoảnh đầu trở lại…

Có ai đó đã nói: “Học được cách yêu chính mình là tình yêu lớn nhất.” Tháng mười hai gõ cửa. Em vẫn chưa thể thôi ngừng khóc, ngừng nhớ anh, ngừng lo lắng cho anh. Nhưng trong lòng mình, em biết rõ em đã không còn muốn tiếp tục yêu anh nữa. Tình yêu này có thể sẽ không chết hẳn, sẽ mất một năm, năm năm hay mười năm để khiến em ngừng day dứt nhưng hơn bao giờ hết em đã thôi không còn muốn yêu anh nữa. Em đã không còn muốn yêu anh nữa.

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Chênh vênh – Lê Cát Trọng Lý

2. Serenata Espanola – Various Artist

3. When I Fall In Love – Various Artist

4. Càng trường thành càng cô đơn - Milk@ Coffee

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

07:28
Giới thiệu: Cuối tháng mười hai, trận tuyết thứ ba đến và phủ kín những con đường của Osaka. Hôm ấy, Yuji rủ tôi đi ăn mì Ramen. Quầy mì nằm trên một con đường nhỏ, khách đến được xếp ngồi rất gần nhau trên những chiếc ghế gỗ thô sơ.
08:47
Giới thiệu: Xin chào các thính giả thân mến của Megafun. Nhắc đến Nhật Bản bạn sẽ nghĩ ngay tới điều gì nào? Những con đường ngập sắc anh đào, những Geisha xinh đẹp và huyền bí, những bô manga nổi tiếng hay nền ẩm thực được ví là tinh tế bậc nhất.
12:11
Giới thiệu: Không khó khăn để anh đoán biết cô gái ấy là Trúc Ly và đám bạn cơm rượu. Anh thắt lòng khi nghĩ đến cảnh cô phải chịu thiệt thòi khi gặp những người như vậy. Anh nhanh chóng mở bức thư ra đọc ngay. Những con chữ nhảy múa trong mắt anh:
09:27
Giới thiệu: Một buổi chiều, khi đi làm về ngang một cái shop đồ chơi trẻ em, thấy con gấu bông màu hồng rất dễ thương, anh ghé vào mua và tới nhà cô. Khi anh gọi điện thoại, cô nói đang cùng bé Oanh chơi với nhau ở công viên.
09:58
Giới thiệu: Ở cái tuổi 32, Nguyên đã có nhiều thứ làm người khác ganh tị. Anh cao ráo, dễ nhìn, là chủ của một một công ty ‘ăn nên làm ra’, có bạn gái xinh xắn và là người mẫu nhiều triển vọng.
10:06
Giới thiệu: Lại một ngày mưa khác, em chờ tôi trước cửa nhà. Tôi đi làm về giữa trời mưa bay rơm rớm mắt, tôi nhìn thấy dưới tà áo mưa lấp phất trong gió một cặp tình nhân trên chiếc SH sáng loáng thấp thoáng khuôn mặt cô bạn gái cũ.
10:15
Giới thiệu: Một ngày Hà Nội lênh láng trong nước mưa, nước cống dềnh lên nhuộm con đường nhựa lúc nâu lúc đen xì. Chiếc xe máy của tôi không thoát khỏi số phận ngâm mình trong mưa phố và “bất đắc kì tử chết máy giữa đường”.
13:22
Giới thiệu: Tôi trở lại những chuỗi ngày đi sau Chuông Gió. Cô ấy đứng đợi tôi rất lâu dưới hàng rào ti-gôn, đôi mắt như thôi miên về phía những khóm dã quỳ nơi bắt đầu con đường.
16:34
Giới thiệu: Chuông Gió không đến thật. Nhưng từ hôm ấy, tôi “phải” đi học cùng Chuông Gió. Bước ra khỏi đám dã quỳ bên đường, tôi đã thấy Chuông Gió chờ dưới chùm ti-gôn. Chân phải mân mê một viên sỏi nhỏ, tay xoay xoay chiếc lá rõ ràng là nhặt dưới gốc cây.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - codeproject.com - mtv.com - echo.msk.ru - kioskea.net - drive2.ru - nrk.no - serverfault.com - thechive.com - gumtree.co.za - skysports.com