Radio Những chú chim gác mái - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Fri, 11/04/2014 19:33

Radio: Những chú chim gác mái

1171
Share Facebook
Tác giả: Minh Nhật Người đọc: Minh Dương
Tech mix: Greenstar Biên tập: Renie
Độ dài: 10:06 Dung lượng: 13.89 MB
Bình chọn
Đánh giá: 10/ 10 trên tổng số 1 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Không gì bằng một buổi chiều thật đẹp, cậu con trai được ngồi xuống một góc mái nhà, và ngắm hoàng hôn. Cứ như thế cho đến khi những quầng đỏ trên trời dần biến mất. Mặt trời đã lặn, êm ả. Nó cứ ngồi đó, cùng những chú chim gác mái ngoài cửa sổ.

Đó là việc An đã làm khi nó nhận điểm tốt nghiệp, 29 điểm, trượt. Nói An vui thì chắc chắn không rồi. Trượt tốt nghiệp thì có gì mà vui. Bảo nó buồn cũng không. Nó chẳng có cảm giác gì. An gần như đã lường trước điều này.

Nó là người hiểu mình nhất. An biết nếu làm bài thi đúng thực lực, nó sẽ không thể qua nổi kỳ thi mà nhiều người cho là dễ ợt này. Vì nó không học được, không biết phải nói sao, nhưng nó không-học-được.

672-nhung-chu-chim-gac-mai-1.jpg
Những chú chim gác mái.

Mẹ nhìn An một chút, im lặng giữa những ánh mắt:

- Con có muốn phúc khảo không?

- Dạ không. - An trả lời nhanh.

- Con đoán bây giờ mẹ nghĩ gì? - Mẹ nhìn vào mắt nó.

- Con nghĩ mẹ buồn hoặc thất vọng.

- Không, mẹ nghĩ hoá ra từ trước đến giờ mẹ không hiểu hết con.

An im lặng. Đúng.

- Có lẽ mẹ con mình cần thời gian suy nghĩ. Con có thể ra ngoài, loanh quanh, làm gì con thích, nhớ về ăn tối - Mẹ nói và đứng lên, bước về phía cửa - Bao nhiêu ngày cũng được, khi nào thấy ổn hơn thì mẹ con mình sẽ nói chuyện.

Từ phía sau, nhìn mẹ có vẻ bình thản, nhưng An biết mẹ đang buồn lắm. Đôi lúc nó ko biết trong 12 năm qua nó học ví điều gì nữa. Có lẽ, vì mẹ. Nó không sợ, nhưng nó Thương mẹ. Từ khi bố mất, cuộc sống của nó chỉ còn mẹ. An tôn trọng mẹ. Mẹ muốn nó học, và nó đã học. Nhưng nó không làm được. Quá sức. Mọi thứ làm An cảm thấy mệt mỏi, cái sự mệt mỏi dồn nén lâu bỗng vỡ ra như bong bóng nước.

Những ngày sau, An để mặc sự trống rỗng xâm chiếm. Nó ngồi cố định ở highland hồ Tây. Không gặp ai. Không nói chuyện hay nhắn tin với ai. Dù cực đoan, nhưng An thấy nó muốn yên lặng chút ít.

Nhưng rồi cũng có người Tìm thấy nó...

...

- Latte à? - Giang nhìn cốc café của An. Nó mò ra lúc nào An cũng không biết nữa, con bạn thân là người duy nhất biêt An sẽ... treo cổ tự tử ở đâu nếu 1 ngày cả thế giới dáo dác tìm nó

- Ừ - An gật đầu

Giang khịt mũi:

- Muốn ngồi một mình hay sao ?

An gượng cười.

- Mày đến rồi thì ngồi xuống đi.

Giang bỏ chiếc túi xuống, ngồi cạnh An.

- Muốn nghe an ủi hay chửi bới?

- Tai tao bây giờ cái gì cũng như nhau mà.

Giang hít một hơi dài rồi tiếp:

- Mệt nhỉ, định làm gì tiếp?

- Thế mày định làm gì tiếp? - An hỏi lại.

Giang nhún vai:

- Tao ý hả, học đại học. Học xong thì ra trường. Đi làm dăm ba năm rồi vớ anh nào hiền làm chồng.

- Nghe cũng hay, vậy tại sao tao khồn thể đi làm dăm ba năm, tích góp tiền bạc làm cái gì đó cho riêng mình, rồi vớ em nào ngoan ngoan làm vợ?

Giang mỉm cười:

- Ai bảo mày không thể?

- Ai bảo tao c.. bó thể

- Tao...

- Thế mày thích làm gì?

- Tao thích sửa xe máy.

An nói xong và ngừng lại, chờ con bạn nhún vai cười. Nhưng Giang nhún vai:

- Tốt, ít ra mày còn thứ muốn làm. Tệ nhất là khi con người chẳng có cái gì để cố gắng hay muốn làm nữa. Như thế chết đi còn hơn.

Rồi Giang cười.

Những ngày gần đây Hà Nội không lạnh chút nào. Những đám mây đen kéo đến đầy trời. Mưa sẽ đến lúc nào không ai hay. An nhìn Giang, cười. Nụ cười bị nhoè đi bởi cơn mưa.

- Giang à, tao thấy muốn khóc.

- Được tao biết. Khóc đi. Lúc nào thấy cần khóc thì khóc, không cần cố tỏ ra mạnh mẽ.

Giang đặt bàn tay lên tay bạn mình. Nhìn đứa ban thân luôn coi là nghịch gợm ngồi cạnh nó và run lên, những giọt thuỷ tinh lăn dài. Dù sao, ít nhất An không mất đi một người bạn thân vì nó đã trượt tốt nghiệp. Chẳng sao cả, với Giang thì chẳng có điều gì thay đổi.

An ra của hàng sửa xe của chú Minh. An chơi với hầu hết hội ở đây. Công việc bận rộn, xe vứt khắp nơi, phụ tùng la liệt. Thấy Giang bước vào, Đăng ngừng tay, xoay cái kìm trên tay:

- Bạn hiền, qua chơi à. Ngồi uống nước.

Đăng lau chùi đôi găng đầy dầu mỡ của nó, ngồi xuống cạnh An. Nó rót 2 cóc trà đá và chỉ về phía con Nouvo màu đen phía trước:

- An, mày nhìn con kia xem, ngất chưa.

- Mới chuyển đâu về à?

Đăng gật đầu.

- Ừ, phá giá anh em dã man luôn, lúc đưa về đây nó đã được độ bét nhè rồi. Giảm xóc với bình phụ chứa nitơ lỏng kìa, rồi quạt gió mạ crom, bộ làm mát động cơ showa, toàn hàng chuẩn.

- Của ai thế?

- Tuấn Anh, gã "quái thú" của hội chơi xe yamaha...

Hai thằng cứ ngồi thao thao bất tuyệt về tác phẩm mới như thế. Ánh nắng buổi trưa gay gắt làm không khí trong khu sửa xe nóng thêm. Những giọt mồ hôi lăn dài trên trán. Những cánh tay dầu mỡ quệt ngang mặt .Những tiếng gọi í ới...

Đó chẳng phải là 1 cảnh đẹp và lãng mạn gì. Nó khác xa những văn phòng sạch đẹp, điều hoà mát rượi và các nhân viên mặc đồng phục đi lại hối hả. Đây là 1 tiệm sửa xe nhỏ, ồn ào và nóng nực, nhưng khách đến có thể yên tâm để xe đó, rồi về, và khi quay lại đã có 1 con xe thật ngon để lăn bánh. Và quan trọng hơn, ở đây có sự đam mê, thứ mà sau rất nhiều thời gian An mới tìm thấy và có thể, không bao giờ mất đi.

An về nhà. Mẹ đang làm bếp, nó đến, ôm mẹ từ sau lưng.

Hành động đột ngột khiến mẹ hơi giật mình, nhưng rồi mỉm cười. An ít khi bộc lộ tình cảm như thế, nhưng mẹ biết con trai mình là người sống tình cảm. Mẹ xoay lại:

- Mạnh hơn rồi chứ con?

- Vâng!

- Con muốn bắt đầu thế nào?

- Con... muốn vào làm ở tiệm xe chú Minh. Con sẽ học một cách bài bản, đến khi có đủ vốn và kinh nghiệm, con có thể sẽ mở của tiệm riêng. Như thế hoặc lớn hơn.

- Việc đó làm con vui chứ?

- Dạ?

- Việc đó làm con vui chứ?

An hơi sững lại một chút, rồi nó nhoẻn miệng.

- Vâng, con thích lắm!

- Tốt, đã đến lúc con đi con đường của riêng con, mẹ muốn con biết, mẹ luôn ủng hộ những gì con làm.

- Con cảm ơn mẹ!

An quay người đi, đến trước của bếp, nó quay lại, nhìn mẹ:

- Mẹ ạ, có lẽ không có bằng tốt nghiệp, nhưng 12 năm học cũng không uổng phí, nó dạy con biết cách ôm mẹ.

- Mẹ biết, con trai - Mẹ nháy mắt với An một cái.

Bầu trời có vẻ sáng hơn những ngày trước, từng đám mây trôi chậm rãi. An mở của sổ, nhìn về chân trời.Và An biết, cuốc sống của nó vẫn ở phía trước. Như những chú chim ngoài gác mái kia, sẽ tung cánh bay về phía mặt trời.

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Secret GardenNocturne

2. It sits gently in the wind (ocean travel Piano Ver.) – Tearliner

3. Fix it for you

4. SnowdreamBandari

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

12:48
Giới thiệu: Một con bé hiên ngang bước vào cửa hàng đĩa gần trường, dõng dạc: - Em đến xin làm thêm! Trái với chiếc biển “Cần gấp người giúp việc”, Việt – người chủ cửa hàng vẫn cặm cụi bên máy vi tính, nói vọng ra, thái độ hờ hững:
05:56
Giới thiệu: Hắn im lặng, tim tôi cũng lặng theo sự im lặng của hắn, lúc này tôi mới phát hiện, hóa ra mình vẫn không hề hận hắn, vẫn muốn nghe hắn giải thích rằng tất cả đều chỉ là giả, dù cho hắn đã kết hôn thì cũng là vì có nỗi khổ trong lòng. Nhưng hắn chỉ lấy im lặng đan thành một cái lưới lớn, khiến tôi cứ sa dần vào đó. Mãi lâu sau, hắn mới chậm rãi nói: “Anh và Triển Lộ suýt chút nữa đ
11:29
Giới thiệu: Vừa nghĩ như thế, trước mặt đột nhiên lại hiện lên gương mặt yếu ớt tái nhợt của hắn, mồ hôi chảy ròng ròng… cuối cùng biến thành viên thuốc con nhộng màu vàng óng trong tay hắn… Thấy đôi đũa kia từ từ đưa tới miệng, trong lòng tôi đấu tranh đấm đá dữ dội, cuối cùng vỗ bàn đứng dậy, giống như móng hổ móc tim, vớt trăng đáy biển, giật lấy bát cơm trong tay hắn.
07:35
Giới thiệu: Tôi chẳng biết nên nói gì, chỉ có thể giả bộ không nghe thấy, tiếp tục sửa sang chăn gối, tóc theo động tác rũ chăn xõa xuống trên vai, ngăn ánh mắt của hắn thấy được vẻ mặt khổ sở khó che giấu nổi của tôi. Hắn đưa tay vén tóc tôi cài ra sau tai, giọng thấp xuống như tiếng thở dài: “Rốt cuộc là em không tin anh, hay không tin bản thân mình?”.
11:08
Giới thiệu: Tôi đần thối mặt ra nhìn Tống Tử Ngôn đi qua mình, ngồi xuống bàn mạt chược, xếp bài rất tự nhiên, rồi đánh một quân, tiếp đó là tiếng mẹ tôi vang lên rất phấn khởi: “Ha ha, hồ!”. Tôi xoa trán, rốt cuộc đây là cái thế giới gì hả trời! Cáo chúc tết gà thì không sợ, cái đáng sợ chính là cáo lại trở thành bạn đánh bài của mẹ gà!
08:34
Giới thiệu: Tôi gật đầu: “Thì chưa nghỉ việc, nhưng tôi bằng lòng bồi thường, anh cần gì xin mời đi tìm luật sư của tôi, tôi còn bận nhiều chuyện, không rảnh tiếp anh, đi thong thả, không tiễn”. Nói rồi quay người, định mở cửa đi vào. Giọng hắn đầy áp lực: “Theo anh về”. “Về?” - Tôi xoay người, lạnh lùng nhìn hắn, hỏi hắn câu đã từng hỏi tôi, từng chữ, từng chữ một, - “Anh đáng sao?”.
20:20
Giới thiệu: Tháng 11. Thời tiết hơi se lạnh. Mùa đông năm nay đến muộn, Hà Nội không đủ lạnh để khoác chiếc áo bông dày cộm như năm ngoái. Chỉ cần mặc một chiếc áo len cao cổ bên trong, ngoài khoác chiếc áo khoác nhẹ, cũng đủ ấm.
18:30
Giới thiệu: Suốt quãng đường từ lớp ghi-ta tới quán Kem, mặt Ju luôn trong tư thế đằng đằng sát khí. Dù không quay người lại, nhưng tôi biết, phía sau yên xe, khuôn mặt nó sẽ là như thế.
15:36
Giới thiệu: Ju là thằng nhóc kì quái nhất mà tôi biết kể từ lúc chuyển sang xóm trọ mới này. Ấn tượng đầu tiên của tôi về Ju cũng là cái lời mời sang nhà ăn cơm của nó.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - echo.msk.ru - kioskea.net - drive2.ru - nrk.no - serverfault.com - thechive.com - gumtree.co.za - skysports.com - phonearena.com - worldstarhiphop.com