Radio Oxford thương yêu (Phần 7) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Wed, 25/06/2014 17:21

Radio: Oxford thương yêu (Phần 7)

1393
Share Facebook
Tác giả: Dương Thụy Người đọc: Hiền Lương Xal
Tech mix: Greenstar Biên tập: Greenstar
Độ dài: 09:55 Dung lượng: 9.08 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Kim vốn không ưa cô bạn đồng hương nhưng trong lúc bệnh hoạn có người chăm sóc cũng thấy ấm lòng, cô cố nuốt chén cháo hành mà cổ họng bỏng rát như có gai cào.

46 track
Giới thiệu: Kim vốn không ưa cô bạn đồng hương nhưng trong lúc bệnh hoạn có người chăm sóc cũng thấy ấm lòng, cô cố nuốt chén cháo hành mà cổ họng bỏng rát như có gai cào.

Oxford thương yêu

Kim bị viêm họng khá nặng. Thúy Hà thân tình hỏi: “Fernando đâu? Sao không đến chăm sóc em? Bình thường mê nhau lắm mà!”. Kim thở khó nhọc nhún vai không biết trả lời thế nào. Cô nghĩ có giải thích kiểu gì Thúy Hà cũng không chịu hiểu giữa cô và Fernando chỉ là chuyện học hành. Trong khi bọn Tây nhìn sơ đã biết Fernando chẳng “xơ múi” được gì. Kim nghĩ anh mà biết cô bệnh chắc còn la lối thêm vì cái tội mang đôi giày mỏng dính đi trên tuyết. Nhiều lần Kim định đến phòng khám bác sĩ nhưng cô chưa có thẻ bảo hiểm y tế, khám bệnh bên Anh rất đắt, tiền mua thuốc cũng không tưởng tượng nổi. Cô biết bị viêm họng phải uống kháng sinh mà kháng sinh không có toa bác sĩ không nhà thuốc nào chịu bán. Cuối cùng suy tính thiệt hơn, Kim đành “nuôi bệnh” hy vọng tự khỏi.

1433-oxford-thuong-yeu-phan-7-1.jpg
Oxford thương yêu.

Khi Fernando từ Bồ Đào Nha quay lại, anh bất ngờ đến khu học xá Tìm Kim mà không báo trước. Nhìn Fernando khỏe mạnh, ánh mắt sáng rỡ, tràn đầy sinh lực, Kim càng cám cảnh cho thân mình. Anh nhíu mày nhìn cô ho khúc khắc, ốm quặt quẹo, mặt mày bơ phờ:

- Sao đến nông nổi này? Mà phòng em có mùi gì ngộp thở quá?

- Bệnh! - Kim đáp cụt ngủn, lòng tủi thân vô hạn - Mùi dầu gió châu Á đó!

- Tại sao bệnh? - Fernando hất mặt hỏi - Đi bác sĩ chưa?

- Tại vọc tuyết! - Kim lào khào trả lời thành thật - Chưa được tổ chức cấp học bổng phát thẻ bảo hiểm nên không dám đi bác sĩ, sợ không có tiền trả!

Fernando quát:

- Phải biết thân biết phận chứ, đã yếu mà còn không tự chăm sóc! Sức khỏe là trên hết, sao bệnh lâu như vậy mà không đi bác sĩ khám? Em đừng có nói thiếu tiền nghe, tiền em đầy nhóc trong tài khoản, tại em keo thì có! Nếu đã lỡ keo kiệt thì làm ơn thông minh hơn một chút đi, sao không gọi cho tôi?

Kim bắt đầu nổi điên:

- Ai biết anh ở đâu mà gọi? Anh về Bồ Đào Nha vui vẻ với gia đình có để lại cho tôi số điện thoại đâu? Lúc anh đang ăn uống sung sướng với cha mẹ thì tôi nằm rên hừ hừ cô đơn ở đây. Tôi đang bệnh mà anh còn la lối vậy đó hả?

- Điện thoại di động của tôi nhận được ở khắp Châu Âu. Và tôi cũng check email mỗi ngày, sao không viết cho tôi? - Fernando cố dịu giọng lại nhưng không thể không than vãn - Trời ơi, sao mà có người khờ
khạo dữ vậy nè!

- Tôi không “khờ” sao để bị anh “đàn áp” chứ! - Kim nén cảm giác tủi thân quắc mắt “trả miếng” - Tôi mà “khôn” thì anh chết với tôi lâu rồi! Đồ tàn ác!

Fernando bật cười:

- Không biết ai ác hơn ai. Đang bệnh mà còn bày đặt hăm he tôi nữa!

Kim ấm ức:

- Đáng lý anh về Bồ Đào Nha cũng nên gọi cho tôi chúc một câu “Giáng sinh vui vẻ” hay “Năm mới hạnh phúc”. Trong lúc anh hưởng không khí sum họp với gia đình cũng nên tội nghiệp cho cảnh cô đơn của tôi ở đây chứ! Anh có biết là lần đầu tôi xa nhà không?

- Đêm Giáng sinh và giao thừa tôi có nhớ đến em. - Fernando có vẻ lúng túng trước lời trách móc nhưng cố pha trò - Nhưng tôi ngại em nghe giọng tôi rồi nhớ tôi quá, học hành không vô thì chết.

- Phải! Tôi nhớ cái giọng la lối quạu quọ của anh đó. - Kim vừa ho vừa lào khào nói - Có người la lối còn hơn chả có ai ngó ngàng đến!

Fernando cười lớn rồi lôi Kim đi khám bệnh. Cô dùng dằng không chịu đi, tỏ ý không thèm làm phiền anh nữa. Đợi Fernando quát to đến mức những con bồ câu ngoài cửa sổ giật mình bay vụt lên “Ngoài viêm họng em còn thêm bệnh cứng đầu nữa phải không?”, Kim mới giật nẩy mình chịu líu ríu đi xuống xe cho anh chở đi bác sĩ. Cô tru tréo “Nãy giờ anh cho tôi uống thuốc bổ đủ hết bệnh rồi, còn đi bác sĩ làm chi nữa! Người gì mà không nói được một câu an ủi dịu dàng!” rồi gập người ho một trận tím tái mặt mày. Fernando mỉm cười trêu “Trời phạt!” rồi vội vàng rút khăn tay ra đưa cho Kim hỉ mũi. Anh còn tháo khăn choàng cổ của mình quấn thêm cho cô mấy vòng và cởi áo khoác đang mặc ra choàng lên người Kim. Fernando nhìn cái thân hình bé nhỏ của cô ngập trong mớ quần áo phì cười “Trông em tròn quay giống thằng bù nhìn tuyết!”. Cô không còn hơi sức nào đấu khẩu nữa, nằm ngoẹo đầu lên ghế xe. Fernado phải vươn người qua cài dây an toàn cho Kim, miệng lảm nhảm “Sao số tôi xui quá không biết!” làm cô muốn ngồi bật dậy đập cho anh một phát. Khốn nỗi lực bất tòng tâm nên cuối cùng Kim chỉ có thể nằm im như một con mèo ướt giương cặp mắt lờ đờ bệnh hoạn nhìn “kẻ thù” mặt hồng hào, khỏe mạnh, vừa huýt gió vừa lái xe chở mình đi bác sĩ.

Ở phòng khám, Fernando khai mình là “người đỡ đầu” của Kim. Trước mặt bác sĩ, anh trở nên cực kỳ dịu dàng với cô. Thậm chí Fernando còn dám tỉnh bơ vuốt tóc Kim: “Cô bé này vốn thể chất yếu mà lại có tâm hồn nghệ sĩ, thích lang thang trong tuyết thật lãng mạng nên mới bị cảm nặng như vậy”. Bác sĩ kê toa cho cô dùng nhiều loại thuốc, Kim nhìn cái danh sách dài ngoằng mà hồi hộp lo cho số tiền phải trả.

Thật bất ngờ, Fernando trả tiền khám bệnh cho Kim rồi dìu cô đi ra như thể cô sắp quị đến nơi. Ra khỏi cửa, Kim vùng khỏi vòng tay của Fernando rồi liếc anh sắc lẻm dù giọng vẫn còn lào khào: “Tôi sẽ trả tiền khám bệnh lại cho anh”. Fernando cười khinh khỉnh đẩy Kim lên xe: “Thôi khỏi! Keo kiệt như em nên mới chịu đựng bệnh hoạn cả mười ngày nay, giờ em phải trả tiền khám chắc tiếc đứt ruột còn bệnh nặng thêm!”. Kim nhún vai: “Biết vậy hả? Vậy thì cảm ơn, không ngại ngùng gì hết!”. Fernando lắc đầu cười như mếu: “Tôi vẫn luôn ao ước em hiền dịu hơn một chút! Hy vọng em chỉ là trường hợp cá biệt của phụ nữ Việt Nam”. Kim nhìn Fernando lạnh lùng: “Tôi cũng luôn mong anh chỉ là trường hợp ‘đột biến gen’ của đàn ông Bồ Đào Nha”. Fernando bật cười lớn: “Thôi đừng nói nữa để yên tôi lái xe! Càng bệnh càng dữ! Không lẽ bệnh viêm họng có liên quan gì đến bệnh ‘dại’ mà y học chưa phát hiện ra?”.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Wind - Kim Kwang Hyun

2. Wonderful Tonight - Jim Brickman

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

10:39
Giới thiệu: Không muốn bị Fernando la lối, xỉ vả, đem nhan sắc cô ra đay nghiến hoài, tuần sau Kim phải nhờ tụi sinh viên ở chung nhà ăn dùm dù tiếc đứt ruột. Mãi đến tuần thứ ba Kim mới ăn được hết số thức ăn theo chỉ tiêu Fernando đề ra.
10:07
Giới thiệu: Kim nhìn thân thể cường tráng, cao ráo của Fernando, biết mình có đấm anh cũng như lấy trứng chọi đá. Nhưng lòng tự trọng không cho phép cô bỏ qua lời “thách đấu” này, Kim lấy hết sức bình sinh thụi một phát vô bụng Fernando và bị dội ngược lại ngay tức khắc.
10:14
Giới thiệu: Nắng vàng trong vắt nhẹ nhàng đậu trên vai Kim. Một ngày thật hiếm hoi thấy bầu trời trong xanh hơn. Kim rảo bước vào trường qua cánh cổng gỗ xưa cũ và uy quyền.
12:10
Giới thiệu: Trời đang mưa. Lại mưa. Những cơn mưa trứ danh của Anh, mạnh mẽ, dai dẳng, rơi mãi không ngừng. Gió thổi những cơn gió rét quất vào mặt Kim thật thô bạo. Cô quấn khăn vào cổ chặt đến mức gần nghẹt thở phải ho khan lên.
12:10
Giới thiệu: Cô gái Việt Nam vô cùng rụt rè xuất hiện trước cửa văn phòng giáo sư Baddley sau tiếng gõ rất khẽ. Anh chàng trợ lý có gương mặt rất sáng, mũi thanh và đôi mắt đặc biệt thông minh niềm nở mời cô vào.
13:48
Giới thiệu: Thế ra, ngoài mẹ, tôi còn có ba. Khi nãy mừng quýnh vì sự can thiệp đúng lúc của mẹ, tôi quên bẵng đi mất là mẹ tôi không thể một mình sinh ra tôi và nhỏ Châu được. Còn có ba tôi nữa.
11:44
Giới thiệu: Ba tôi trước nay chúa ghét tôi bạn bè đàn đúm. Ngoại trừ Phú ghẻ, bất cứ đứa bạn xấu số nào lỡ lạc bước đến nhà tôi đều từng được chứng kiến vẻ mặt quạu quọ và những tiếng gầm gừ cứ chốc chốc lại phát ra từ cổ họng của ông.
13:12
Giới thiệu: Tôi đã không phụ lòng trông cậy âm thầm của ba Cẩm Phô.Thi học kỳ một năm đó, Cẩm Phô đạt loại giỏi, phá vỡ cái thông lệ cầm đèn đỏ xưa nay.
12:39
Giới thiệu: Một hôm Phú ghẻ cười cười hỏi tôi: “Sao, mày thấy tình hình có nhúc nhích được chút xíu nào không?”
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - foodnetwork.com - mayoclinic.org - reference.com - nfl.com - drugs.com - timeanddate.com - dafont.com - cnet.com - theguardian.com - foxnews.com