Radio Oxford thương yêu (Phần kết) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Thu, 26/06/2014 08:11

Radio: Oxford thương yêu (Phần kết)

1237
Share Facebook
Tác giả: Dương Thụy Người đọc: Hiền Lương Xal
Tech mix: Greenstar Biên tập: Greenstar
Độ dài: 10:11 Dung lượng: 9.33 MB
Bình chọn
Đánh giá: 10/ 10 trên tổng số 2 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Bồ Đào Nha có tốc độ phát triển kinh tế cao nhưng con người ở đây vẫn bình tĩnh. Giới trẻ ai cũng hai ngoại ngữ trở lên, gặp du khách thoải mái trò chuyện thân mật.

46 track
Giới thiệu: Bồ Đào Nha có tốc độ phát triển kinh tế cao nhưng con người ở đây vẫn bình tĩnh. Giới trẻ ai cũng hai ngoại ngữ trở lên, gặp du khách thoải mái trò chuyện thân mật.

Oxford thương yêu

So với các Nước châu Âu khác, rõ ràng người Bồ Đào Nha chịu khó hòa nhập hơn. Fernando nói giờ chắc chắn Bồ Đào Nha không còn là nước nghèo nhất thành viên châu Âu nữa, vì... những nước nghèo hơn vừa được kết nạp. Kim biết tuy anh hay giễu cợt nước mình nhưng đó vẫn là một quốc gia đáng tự hào, và khoảng cách với châu Âu ngày càng thu hẹp đến mức không còn nhận ra.

1472-oxford-thuong-yeu-phan-ket-1.jpg
Oxford thương yêu.

Fernando đưa Kim đến tiệm bánh kem caramen ở tháp Bélem. Quán đã có mặt từ năm 1837 với kiểu dáng cổ kính của những bức tranh gạch men màu trắng xanh. Chỉ với mặt hàng bánh ngọt và trà nóng, quán làm ăn phát đạt đến mức đón tiếp ngày càng đông khách phải mở rộng thêm. Fernando nói loại bánh này làm bằng bột gạo có mật ong, bơ và quế. Đơn giản vậy nhưng chẳng ai bắt chước được. Hương quế thơm dịu hòa với vị mằn mặn của bơ, vị ngọt thanh của mật và độ nướng vừa tới làm caramen tan ra của chiếc bánh khiến Kim xuýt xoa. "Em không nhận ra phải không? - Fernando cười hỏi - Mẹ anh đã làm cho em loại bánh này dạo anh từ Lisbon quay lại Oxford lúc em bệnh xơ xác. Dù là một đầu bếp đại tài, không ai cạnh tranh nổi với tiệm bánh Bélem ở đây".

Buổi sáng cha mẹ Fernando lái xe đưa hai người ra sân bay, họ nói hy vọng năm sau Fernando và Kim sẽ quay về Lisbon thăm nhà. Kim níu tay Fernando, giấu mặt sau vai anh ngượng ngùng nói có lẽ không tiện vì lúc đó em bé còn nhỏ quá. Mẹ Fernando ngỡ ngàng nhảy cẫng lên như một đứa trẻ làm một người nghiêm trang như cha anh cũng phì cười. Fernando còn bất ngờ hơn, anh nhìn Kim xúc động không thốt nổi nên lời rồi ôm ghì cô vào lòng.

Trong máy bay, Fernando vuốt tóc Kim âu yếm trách sao cô không báo trước với anh mình sắp được làm cha. Kim nhún vai nói cô từ chối chỗ làm ở công ty U cũng vì biết mình đã có tin vui nên không thể sang Hà Lan ba tháng trong chương trình đào tạo. Thôi thì về Việt Nam cô sẽ tìm việc khác không đòi hỏi phải di chuyển nhiều, ít ra trong thời gian đầu. Cô định báo với anh kết quả về "dự án hợp tác chung" buổi tối sau đám cưới của hai người ở Oxford nhưng anh không muốn nghe. "Rốt cuộc thì anh với em ai là người ‘tự chủ’ còn ai là hay ‘đông đổng’ đây? Đáng lý cái lần anh bắt em ‘ký cam kết’, em cũng nên bắt anh ký vô mới được!". Kim nhìn Fernando lắc đầu tỏ vẻ chán nản.

Cô thấy anh lúng túng và đỏ mặt như cái lần hai người bị giáo sư Baddley bắt gặp "vượt khỏi giới hạn cái thư viện". Fernando bị "nuốt mất lưỡi", anh giả bộ nhắm mắt ngủ. Nhưng chỉ vừa khi cô tiếp viên hàng không đến phát khăn lau tay, Fernando có cớ giật mình ngồi dậy. Anh quay sang Kim, không giấu được sự phấn chấn, hỏi cô định đặt tên con là gì. Kim bật cười, dễ chịu trả lời: "Gì cũng được, miễn không phải Louisana Carvalho là được rồi!". Fernando đột nhiên nổi quạu: "Em vô duyên quá! Sao có thể so sánh con mình với con mèo chứ!". Kim mỉm cười không thèm đáp, cô không hiểu Fernando ngại gì mà nhất định không chịu kể cho cô nghe về người Yêu lớn tuổi của mình trước kia. Kim vờ nhắm mắt ngủ mặc kệ Fernando đang lầm bầm trêu chọc: "Nhất định không được đặt tên là Thiên Kim tiểu thư, không thèm đài các gia phong gì hết, để sau này nó muốn lấy ai thì lấy! Khỏi phải trả qua một lễ đính hôn đầy nước mắt vì lỡ yêu phải quái vật!".

Kim phì cười, mở mắt ra nhìn Fernando đang cột tóc cô lại: "Và nhất định không được mua búp bê có tóc cho nó, kẻo nó vặt trụi đầu người ta!". Đoạn đường về nhà gần xích lại, Kim tự hỏi rồi đây với trách nhiệm mới của một người đã có gia đình và công việc bận rộn trong một doanh nghiệp nào đó, khi nào cô mới có dịp quay lại châu Âu, với vương quốc Anh cổ kính nhưng năng động và Oxford của những năm tháng nỗ lực được nhìn nhận và vươn lên. Khi bước chân đến Anh để được thực hiện ước mơ ngồi trong giảng đường Đại học Oxford, dù đã hai mươi lăm tuổi, Kim hãy còn là một cô gái non nớt chưa kịp trưởng thành.

Bốn năm đã trôi, dù cuộc sống không quá biến động nhưng con đường Kim đi qua đã cho cô một hành trang thật đầy ắp. Rồi đây cô sẽ kể với con mình những kỷ niệm không thể nào quên với giáo sư Baddley, người thầy không có khả năng tự đi trên chính đôi chân mình nhưng có một trái tim nhân hậu đã chắp cánh cho biết bao học trò được bay lên cùng ước mơ hội nhập để sánh vai cùng các cường quốc. Cô cũng không quên người thầy mệnh danh "sát thủ máu lạnh" từng làm cô đau khổ thức trắng đêm làm lại bài thi để rồi nhờ đó cô đã ở lại ba năm trong văn phòng có gắn bảng tên bằng đồng kiêu hãnh "Giáo sư Portlock". Và Kim biết, những gương mặt trẻ trung của Mauricio, David Wilson, Vi Vi Le, Yutaka, Lệ Chi… rồi cũng sẽ xuất hiện trong những giấc mơ hằng đêm da diết nhớ về Oxford. Rồi những anh chàng người Anh cao ráo và quyền quí như hoàng tử William, những cô nàng đúng gốc British tóc vàng, mắt xanh, đẹp sang trọng như công nương Diana cũng sẽ hoài khắc sâu vào trái tim cô dù chưa có dịp kết thân thật gần. Và vẻ thanh bình tuyệt đối của những cây cầu nhỏ bắc ngang những con kênh xinh xắn, những ngôi nhà màu hồng cam của những viên gạch cổ kính ở Cambridge, Birmingham, Edinburgh sẽ hằn sâu vào tâm trí của một người đến từ rất xa nhưng luôn muốn được nói lên câu "I love UK".

Hẳn con Kim sẽ hỏi cô điều gì ở thành phố Đại học đó đáng nhớ nhất. Đó là những chuỗi ngày Kim bị "kẻ thù" áp giải tập thể dục lúc mặt trời còn chưa lên, những buổi tối hai người làm việc trong phòng mà bị bọn sinh viên gõ cửa trêu chọc ngoài hành lang, và cả những lúc anh quát nạt cô không thương tiếc vì cái tật ham ngủ ngày. Kim choàng tỉnh thấy Fernando đang nhìn mình dịu dàng với đôi mắt thông minh rất sáng. Anh đưa tay âu yếm vén những sợi tóc lòa xòa cho cô. Kim chợt nhớ ra mình chưa bao giờ chúc mừng Fernando vì được trường chọn sang Mỹ làm việc kể cả khi cô thấy anh được đãi ngộ kinh khủng bên đó. Kim cũng không nói câu nào khi Fernando bảo vệ luận án Tiến sĩ thành công tại Oxford. Và cái chức giám đốc tài chính trong một công ty máy tính danh tiếng của Mỹ mà Fernando âm thầm tự tìm để có thể cùng Kim về Việt Nam làm việc vẫn chưa được cô thốt lên một lời khen ngợi. "Em đang nghĩ gì vậy, Mrs. Carvalho! - Fernando vuốt má Kim cười trêu chọc hỏi - Không phải về con mèo Lousiana chứ?".

Kim lắc đầu, cô tự biết một người như Fernando chẳng cần phải nghe ai ca ngợi. Nhưng một ngày nào đó, chắc chắn Kim không thể giấu lòng mà không thổ lộ: "Em rất tự hào về anh!".Fernando thôi không nhìn Kim nữa, anh nắm lấy tay cô rồi nhắm mắt lại ngủ. Trông anh hồn nhiên như một đứa trẻ, môi hơi hé mở, cong cong như đang hờn. Kim ngắm khuôn mặt nhìn nghiêng của Fernando với cái sống mũi cao rất nam tính hay làm mình rộn lòng một lúc lâu rồi bật cười. Bên cạnh Kim, "chàng rể quái vật" của mẹ cô đang mỉm cười trong một giấc mơ đẹp nào đó. Việt Nam với nhịp sống bận rộn trong cơn chuyển mình sang một tầm cao mới đang chuẩn bị đón một người con hăm hở trở về, và còn một người khác hy vọng tìm thấy ở đó những cơ hội mới, hứa hẹn có thể làm nên những điều kỳ diệu…

Hà nội 6/6/2007.

(Kết truyện)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Thank You For The Broken Heart - J Rice

2. Sucking My Box Piano - VA

3. Snow Hill - Diana Boncheva

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

10:23
Giới thiệu: Đám cưới ở Oxford hoàn toàn trong không khí thân mật với một ít khách mời là các giáo sư và bạn bè đồng nghiệp.
11:50
Giới thiệu: Kim vẫn thường bật cười, trêu Fernando già mất rồi. Cô thủng thẳng nói “Em vẫn còn ham vui, anh biết mà!” rồi khoái chí nhìn anh thất vọng mà không thèm năn nỉ.
10:01
Giới thiệu: Fernando ôm bụng cười: “Lạy Chúa tôi! Ai mà đồn ẩu quá vậy nè! Sao em không nói cho mẹ biết toàn là em rượt anh thôi!”
10:38
Giới thiệu: Fernando vẫn thường gửi sách về nhà cho Kim và nghiêm khắc bảo cô ráng đọc hết, anh đã bỏ công chọn rất kỹ về những kiến thức cần thiết mà cô cần trau dồi.
10:51
Giới thiệu: Nhiều lúc Kim nhìn Vi Vi, tự hỏi sao một người như chị lại có thể thích Fernando. Vi Vi cao lớn, đẹp lạnh lùng và có phần nhạt. Sau một thời gian dài làm chung, Vi Vi vẫn tỏ thái độ coi thường Kim dù đã cố gắng lịch sự hơn.
10:42
Giới thiệu: Kim quay lại phòng Fernando nhưng anh đã “trấn thủ”, khóa chặt cửa lại nhất định không cho Kim vào. Cô điên tiết hết dỗ ngọt đến dọa nạt, anh vẫn cương quyết nói một câu gọn lỏn: “Không!”.
11:25
Giới thiệu: Oxford đã lại vào thu, những làn lá vàng rơi xuống các mái vòm cổ kính và những tháp chuông nhà thờ, những cơn gió lạnh cắt da đến cùng những trận mưa dông bất chợt.
10:39
Giới thiệu: Lạy Chúa tôi! - Fernando phì cười - Thôi được rồi! Anh giỏi “chịu đựng” mà, Mauricio vẫn thường khen, em không nhớ sao? Hôn nhau cũng không cho hả? “Ác” thiệt đó! Thôi được rồi, lâu lâu lén vô nhà tắm hôn nhau vụng trộm càng hay!
10:30
Giới thiệu: Những ngày ở bên Fernando, Kim được anh dẫn đi giới thiệu với bạn bè và đồng nghiệp. Nhìn vẻ tự hào của Fernando khi anh khoe: “Đây là bạn gái tôi!”, Kim buồn cười tự hỏi mình có gì mà anh yêu đến vậy.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày


Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - Vinhomes Trần Duy Hưng - Hòa Bình Green City - Vinhomes Sky lake - Vinhomes Liễu Giai - Vinhomes Mỹ Đình - Mega Express