Radio Trại hoa vàng (Phần kết) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Thu, 26/06/2014 16:02

Radio: Trại hoa vàng (Phần kết)

682
Share Facebook
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh Người đọc: Mr. Pel
Tech mix: Mr. Pel Biên tập: Tiểu Vệ Đằng
Độ dài: 13:26 Dung lượng: 18.43 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Tôi đang phân vân không biết có nên biểu diễn cái bản nhạc sướt mướt đó không thì Thùy Dương đã sốt ruột giục: “Chuẩn đàn đi chứ! Sửa soạn gì mà lâu lắc vậy?”

Biết hết đường thoát, tôi đành thở một hơi dài thườn thượt và gõ tay lên thùng đàn: chách chách chách chùm chùm...

Rồi không dám nhìn ai, tôi nhắm tịt mắt lại và ngập ngừng cất tiếng:

- Em nỡ lạnh lùng đến thế sao
Tim anh tan nát tự hôm nào
Giờ đây đã nát càng thêm nát...

1582-trai-hoa-vang-phan-ket-1.jpg
Trại hoa vàng (Phần kết)

Khi bắt đầu hát, tôi nhắm nghiền mắt nhưng hai tai vẫn dỏng lên như tai mèo, nghe ngóng động tĩnh. Tôi đã tính sẵn trong bụng rồi. Chỉ cần nghe một tiếng hí hí vang kên bất cứ từ phía nào, tôi sẽ ngưng ngay chương trình ca nhạc bất đắc dĩ của mình.

Nhưng Sự lo lắng của tôi dường như quá đáng. Không có một tiếng cười, thậm chí không cả tiếng xì xào nào lọt vào tai tôi. Có vẻ như mọi người đang nín thở và tập trung tinh thần vào thưởng thức giọng ca đầy thu hút của tôi.

Ý nghĩ đó mạnh mẽ đến mức tôi không kềm được ý định hé mắt ra xem thử các khán giả của tôi đang ngây ngất đến cỡ nào. Thoạt đầu tôi mở he hé một mắt, rồi mở he hé thêm con mắt thứ hai. Và cuối cùng là tôi trợn ngược cả hai mắt lên.

Hóa ra sự im lặng chung quanh tôi nãy giờ chỉ là một sự im lặng giả vờ. Không có một bộ mặt nào đờ đẫn vì tiếng hát của tôi cả. Thằng Cường và Liên móm đang cúi lom khom áp sát tai vào trước ngực tôi với một bộ tịch khôi hài không thể tả. Lũ bạn còn lại đứng thành vòng tròn, đứa nào đứa nấy đang đưa tay bụm miệng để khỏi phì cười. Cẩm Phô không bụm miệng, mà... ôm mặt. Có lẽ nó không đủ can đảm chứng kiến cảnh tôi thều thào như một người sắp ngủm và không ngừng kêu réo nó để đòi ăn vạ.
Quang cảnh trước mặt khiến tôi tẽn tò, bản nhạc mới hát được có ba câu đã tắt ngang cuống họng, hệt như máy cassette đang chạy thình lình bị cúp điện.

Thấy tôi mở mắt ra, tụi bạn ác ôn lập tức phá lên cười. Phú ghẻ to mồm nhất. Nó ôm bụng cười nghiêng cười ngửa. Có vẻ như nó quên phắt rằng chính nó đã dạy cho tôi cái bài hát phản chủ đó. Thằng Luyện và Thùy Dương cũng cười rung cả người. Chẳng hiểu tụi nó vứt đi đâu cái tính lịch sự hằng ngày. Nhưng tiếng cười làm tôi điên tiết nhất là tiếng cười của nhỏ Châu. Nhưng trong tình cảnh lố nhố những người này, tôi chẳng làm gì nó được. Hơn nữa, sợ tôi giận cá chém thớt, nó đã kịp lảng tuốt ra xa trước khi nhe răng phụ họa với đám bạn quỷ quái của tôi.

Chẳng biết trút giận vào đâu, tôi thò tay tóm cổ áo Cường, xẵng giọng:

- Làm trò gì vậy mày?

Cường chớp chớp mắt:

- Trò gì đâu! Tao chỉ muốn Tìm hiểu xem một trái tim đã nát bấy ra như cám thì nó có còn đập nữa không thôi!

Tôi nghiến răng, gầm gừ:

- Nát cái đầu mày thì có!

Cường liền đưa tay sờ đầu và nhe răng nhại giọng tôi:

- Đầu anh đã nát càng thêm nát...

Biết gây gỗ với thằng ôn dịch này lúc này chỉ tổ thêm hư bột hư đường, tôi không thèm nhì nhằng với nó mà làm lơ ngoảnh mặt đi chỗ khác. Nhưng tôi không ngoảnh mặt đi còn khá. Ngoảnh mặt qua bên trái, bắt gặp Liên móm đang nháy nhó cười cợt với Phú ghẻ, tôi càng cáu.

- Còn bà miệng móm này nữa! - Đang bực bội, tôi buông một câu, chẳng thèm giữ ý giữ tứ như mọi hôm.

- Tôi miệng móm còn đỡ, ông mắt lé mới chẳng giống ai! - Liên móm ngoác mồm choảng lại liền, nó cũng chẳng thèm kêu tôi bằng tiếng Chuẩn ngọt xớt như mía lùi nữa - Con Cẩm Phô mỗi tuần cho phép ông ôm tập tới học chung với nó ba ngày, nó lạnh lùng với ông hồi nào mà ông vu oan cho nó?

Từ hồi tôi mở mắt ra đến giờ, thái độ im lặng của Cẩm Phô đã khiến tôi lo sốt vó. Tôi đang lờ tịt cái đề tài hóc búa này đi, nào ngờ Liên móm lại lôi ra chất vấn giữa thanh thiên bạch nhật khiến tôi chỉ còn biết đưa tay gãi đầu, nhăn nhó:

- Trời ơi, đó là lời bài nhạc, tôi chỉ hát lên như vậy thôi chứ đâu có ý định nói xiên nói xỏ gì ai!

- Ông nói vậy có thánh mới tin nổi! - Liên móm bĩu môi - Thiếu gì bản ông không hát, tại sao ông lại đi hát bản đó?

Câu vặn vẹo của Liên móm làm tôi dở cười dở mếu. Nếu nói thẳng ra sở dĩ tôi không hát bài nào khác bởi vì tôi mới bập bẹ học đàn, tôi chẳng biết cái bài nào khác đó là bài cóc khô gì thì chắc chắn lũ bạn hắc ám này sẽ cười tôi là dốt nhạc mà bày đặt khoe mẽ và như vậy có nghĩa là tôi đành phải dẹp cái ý định ra vẻ ta đây là một nghệ sĩ đa tình trước mắt Cẩm Phô để hiện nguyên hình là một thằng Chuẩn khù khờ cục mịch. Nhưng nếu đối đáp không xuôi, tình hình càng tệ hại hơn. Nỗi oan của tôi sẽ đời đời không rửa sạch. Cẩm Phô sẽ nghĩ tôi là kẻ chuyên môn gắp lửa bỏ tay người và nó sẽ chia tay tôi mà không thèm nói lời từ biệt.

Nghĩ lợi nghĩ hại một hồi, cuối cùng tôi đành sượng sùng thú thật:

- Tại vì ngoài bản Nỗi buồn hoa phượng và bản Lạnh lùng ra, tôi... có biết đàn bản gì khác nữa đâu!

Lời khai báo thống thiết của tôi khiến Liên móm sửng sốt. Nó trợn tròn mắt:

- Thiên hạ sáng tác cả tỉ bản nhạc, chẳng lẽ ông chỉ biết đàn có hai bài?

Thùy Dương cũng chen vô hỏi:

- Bộ Chuẩn mới học đàn hả?

Tôi gật đầu và cảm thấy mặt mình đỏ lên:

- Ừ.

Rồi sợ Liên móm không tin, tôi day sang Phú ghẻ:

- Liên hỏi Phú ghẻ cho coi! Chính hắn dạy tôi đàn chứ ai!

Liên móm quay lại nhìn Phú ghẻ, thấy Phú ghẻ mỉm cười xác nhận, nó liền lim dim mắt, gật gù:

- Thì ra vậy! Hóa ra tôi đã trách oan Chuẩn!

Thấy nó hạ giọng và chuyển tôi từ ông trở lại thành Chuẩn, tôi mừng rơn như thể phạm nhân được tòa tuyên bố tha bổng.

Nhưng Liên móm là đứa thích chơi trò mèo vờn chuột. Tôi chưa kịp mừng nỗi mừng thoát nạn, nó đã nghiêm mặt tuyên bố:

- Nhưng dù sao Chuẩn cũng có lỗi với Cẩm Phô. Chuẩn làm Cẩm Phô buồn. Bây giờ Chuẩn phải lại xin lỗi!

Thằng Cường đứng bên cạnh cười hí hí a dua:

- Đúng đó! Mày phải lại xin lỗi Cẩm Phô!

Đang bối rối trước nhiệm vụ Liên móm vừa giao, tôi mặc xác thằng hại bạn này. Tôi khẽ liếc mắt về phía Cẩm Phô rồi quay sang Liên móm, gượng gạo hỏi:

- Xin lỗi cách sao?

- Thiếu gì cách! - Liên móm nhún vai - Cứ thấy cách nào hay thì Chuẩn làm!

Liên móm trả lời mà như thể đánh đố tôi. Không biết phải xoay xở như thế nào, tôi càng lóng nga lóng ngóng. Thấy vậy, Thùy Dương Thương tình lên tiếng mách nước:

- Hay Chuẩn xin lỗi bằng cách hái tặng Cẩm Phô một cành hoa đi!

Câu gợi ý của con nhỏ Thùy Dương thông minh đột xuất này khiến tôi sáng mắt reo lên:

- A, phải rồi! Để tôi hái tặng cho mỗi bạn một cành nữa!

Nói xong, không đợi Liên móm kịp ngăn cản, tôi ba chân bốn cẳng chạy về phía cuối vườn lấy ra con dao nhỏ giấu trong bụi cỏ rồi sau một hồi lui cui mò mẫm, tôi chọn cắt những cành lay-ơn đẹp nhất mà tôi còn giữ lại được sau phiên chợ hoa khai mạc cách đây mười ngày ở quảng trường phía bắc thị trấn.

(...)

(Kết truyện)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Back for good - V.A

2. April - Jeon Soo Yeon

3. I think (Guitar) - Instrumental music

4. Wishes - V.A

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

14:48
Giới thiệu: Vì không hứa, nên Đu Đu không hề ghé nhà tôi từ sau hôm ấy, cho đến khi bọn tôi nhập học trở lại… rồi gần hết học kỳ một. Đều không thấy bóng dáng cậu.
13:50
Giới thiệu: Ngồi không làm gì, trong khi Lo Lo và mẹ Đu Đu cũng đang dọn dẹp, tôi nghĩ mình có thể làm giúp. Nghĩ thế, tôi cố lết tới chỗ thùng giấy.
13:30
Giới thiệu: La La khóac tay bảo tôi thôi đừng hỏi, cậu ấy lúng túng thấy rõ. Okay thì không hỏi.
14:24
Giới thiệu: Không phải bạn gái thì thôi, còn không được là bạn thân, đừng nói là người bạn rất thân... Miếng bò trở nên dở ẹc.
14:36
Giới thiệu: Tôi lạnh ngắt chân tay và hồi hộp, Lãm chựng lại nghĩ một lúc rồi nói nhỏ gì đó, tôi không nghe rõ, nhưng thấy cậu ấy gật đầu…
12:44
Giới thiệu: Lo Lo cúi đầu trông rất yếu đuối đôi mắt cậu ấy cứ thẫn thờ xa xăm...
14:03
Giới thiệu: Tay Long vội lau lên mặt tôi. “Ây chết, sorry Xu Xu… hihi… mà này, nếu một lúc nào đó trong lòng Xu Xu có ai, thì nói tớ biết, hen.”
12:58
Giới thiệu: Cái người mặc áo trắng vội ngồi xuống hạ góc chiếu của đèn, tôi mới nhận ra La La.
13:03
Giới thiệu: Giọng Long hồ hởi vang to trong điện thoại, tôi đoán cậu ấy đang đi đâu đó cùng bạn bè, vì nghe ồn ào.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - sports.ru - xvideo-jp.com - aljazeera.com - censor.net.ua - blic.rs - spankbang.com - pornxs.com - kinozal.tv - tass.ru - avxhome.se