Radio Xu Xu đừng khóc (Phần 1) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Thu, 26/06/2014 15:07

Radio: Xu Xu đừng khóc (Phần 1)

4843
Share Facebook
Tác giả: Hồng Sakura Người đọc: Minh Nguyệt Hà
Tech mix: Mevn Biên tập: Cánh Gà Nướng
Độ dài: 13:28 Dung lượng: 18.5 MB
Bình chọn
Đánh giá: 9.9/ 10 trên tổng số 14 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Tôi có một cái tên đẹp – Trường Xuân, theo ba tôi, có nghĩa là một mùa xuân dài, mà mùa xuân thì luôn vui và hạnh phúc. Cũng có ý nghĩa chứ nhỉ? Thế mà rất ít người gọi tôi bằng cái tên đẹp ấy, mà thay vào đó, họ gọi tôi là… Xu khờ.

40 track
Giới thiệu: Tôi có một cái tên đẹp – Trường Xuân, theo ba tôi, có nghĩa là một mùa xuân dài, mà mùa xuân thì luôn vui và hạnh phúc. Cũng có ý nghĩa chứ nhỉ? Thế mà rất ít người gọi tôi bằng cái tên đẹp ấy, mà thay vào đó, họ gọi tôi là… Xu khờ.

Thực ra thì, tôi có tên ở nhà là Xu Xu - mẹ tôi gọi thế cho dễ Thương ấy mà,còn chữ khờ là vì… tôi khờ thật. tôi cũng không biết tại sao nữa, nhưng ai cũng nói như vậy,thì chắc là như vậy rồi. T___T

1542-xu-xu-dung-khoc-phan-1-1.jpg
Xu Xu đừng khóc.

Vì khờ nên tôi hay bị kẻ khác bắt nạt, chỉ trừ người thân của tôi. Hồi học tiểu học, tôi luôn là đứa bị phạt trong các trò chơi, ví dụ nếu chơi trò Cá sấu lên bờ, thì tôi là cá sấu, còn nếu là trò nhảy dây thì tôi sẽ phải cầm dây, còn đầu kia thì cột vào góc cột… Những khi thấy con gái mình cứ bị thua hoài và chịu phạt hoài, ba tôi đâm ra cáu:

“Nghỉ chơi đi, để đứa khác nó chịu!”

“Nhưng mấy bạn bảo có con chơi mới vui mà…”

“Trời ơi, con gì mà khờ thế ko biết.”

Đó là câu tôi nghe rất quen thuộc, đến nỗi chỉ mới nghe “trời ơi”, là tôi biết ba, mẹ, hay ông nội sẽ nói gì tiếp theo. Mà khờ cũng đâu có sao đâu hen, miễn là tôi vẫn thấy vui, vẫn thích chơi với mọi người, họ có bắt nạt tôi thì họ cũng là bạn tốt, họ vẫn chia quà bánh cho tôi ấy chứ.

Năm tôi 7 tuổi, có một gia đình nọ dọn đến ở gần, ba nói, là gia đình bạn thân của ba.

Từ khi đó, tôi có một “người bảo vệ” - tên là Khánh Đường,nhưng cũng như tôi, ở nhà cậu ấy được gọi là Đu Đu. Xu Xu và Đu Đu. Mẹ tôi bảo, Đu Đu sẽ chơi với tôi, không để tôi bị bọn con nít khác ăn hiếp.

Quả thực, từ hồi có Đu Đu nhập bọn, cậu ấy bênh vực tôi nhiều, bọn trẻ kia cũng hết cách bắt nạt tôi, thậm chí, Đu Đu còn bắt nạt lại bọn họ nữa. Đu Đu thật là oai phong, oai phong với cả tôi…!

“Đu Đu, chờ với!”

“Này! Mày đừng gọi tao như vậy, bọn nó nghe thì chết! Mày nhỏ hơn tao 7 tháng,nên gọi tao là Ca Ca nghe chưa!”

“Hổng hiểu…”

“Nói tóm lại là phải gọi như tao bảo, khỏi hiểu cũng được”

“Nhưng tên Đu Đu dễ thương mà...”

“Dễ thương cái con khỉ!”

Và vì thế, trước mặt bọn trẻ khác, tôi phải gọi Đu Đu là Ca Ca, còn khi chỉ có 2 đứa, tôi lại thích gọi cậu ấy là Đu Đu… ban đầu thì Đu Đu Ca Ca có nổi giận,la lối um sùm, nhưng về sau nghe quen, hắn cũng thôi ko kêu ca thêm. Khi chúng tôi vào cấp 2, mẹ tôi ko cho Đu Đu gọi mày tao với tôi nữa, mà hãy gọi là “tớ với cậu”.

Ba tôi cũng không quên dặn dò Đu Đu, nhớ coi chừng, đừng để tôi bị bạn bè chơi xấu hay ăn hiếp…

Nhưng mà Đu Đu lớn lên thì đã chán chơi với tôi,hắn thích đi la cà với mấy tên bạn lêu lổng hơn.Có lần tôi đội mưa về nhà, vì Đu Đu lấy mất cái áo mưa màu đỏ của tôi để chơi trò đấu bò tót.Tôi bị cảm lạnh phải nghỉ học mất 2 ngày, còn Đu Đu thì bị ba mẹ cậu ấy mắng và đánh cho một trận, phạt phải chép bài cho tôi…

Đu Đu sang nhà, mang tập chép trong lớp về cho tôi xem, chữ cậu ấy xấu kinh khủng, chắc tôi bị mất điểm vở sạch rồi…

“Khỏe chưa?”

“Bớt rồi.”

“Mai đi học được không, tớ qua chờ Xu.”

“Uh. Được..”

“À… xin lỗi nha.”

Khi cậu ấy nói câu xin lỗi, mặt cậu ấy cứ cúi gầm, hai lỗ tai thì đỏ như gấc. Tôi cười toe tóet, vì tôi đâu có trách gì Đu Đu đâu… Sau hôm đó, Đu Đu để mắt đến tôi nhiều hơn, có lẽ cậu ấy sợ tôi lại có chuyện, và mình lại phải chịu phạt nữa... Chỉ khi đưa tôi về nhà an toàn xong, Đu Đu mới đi chơi với bạn, cả giờ ra chơi, Đu Đu cũng dắt tôi theo, không cho tôi chơi nhảy dây hay đánh đũa với bọn con gái, mà bảo tôi hãy chơi bắn bi, lò cò, đá cầu với cậu ấy và đám con trai. Tôi không chơi được mấy trò này, nên chỉ ngồi bó gối xem cậu ấy…

Đu Đu học bình thường nhưng lại chơi rất giỏi… còn được bạn bè kính nể, luôn làm “lãnh đạo” của họ. Tôi thật là ngưỡng mộ Đu Đu.

Tuy nhiên, Đu Đu cũng hay làm tôi khóc, đặc biệt là lần nọ… Đu Đu chơi ô quan nhưng lại bỏ 2 viên vào một cửa, để ăn Ô Quan lớn, tôi ngồi ngoài xem nên thấy hết, nhưng bọn bạn thì không, vì vậy tôi khều Đu Đu hỏi:“Ca Ca bỏ 2 viên vào ô này kìa, lộn rồi, đâu ăn được Quan Lớn?”

Thế là mấy đứa kia la toáng lên - “thằng Đường ăn gian!”, rồi nhất định bắt Đu Đu trả 4 bịch Nước Cocacola - phần cược của trò chơi.

Đu Đu rất giận tôi, cậu ấy trông vô cùng hung dữ: “Đồ Ngu!”. Cậu ấy quát rất to, làm tôi sợ chết khiếp, mặt tôi xanh như tàu lá. “Tao không chơi với con khờ như mày nữa!”

Và cậu ấy bỏ đi, mặc tôi đứng ôm 2 chiếc cặp - của tôi và của Đu Đu, tôi khóc liền một hơi, khóc tức ta tức tưởi, cứ thế nước mắt ngắn dài, tôi đi về nhà, chui vào phòng và đóng kín cửa… ông nội hỏi nhưng tôi ko nói gì, cứ ôm gối mà khóc.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Jardin Secret - Richard Clayderman

2. Long Long Ago - Yiruma

3. Night Of The Piano - DBi

4. Baby Don"t Cry - Jamey Johnson

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

12:29
Giới thiệu: Khi thân nhau hơn, Ni mời tôi đến nhà chơi. Sáu giờ sáng, tôi dậy mặc bộ quần áo tươm tất nhất hiện có: áo thun cá sấu (hàng dỏm, mua ở Saigon Square), quần jeans xuất khẩu (bị lỗi gì đó, người dấm dúi tuồn ra bán với giá bèo), giày sneaker Trân tặng (giờ đã cũ đi nhiều, kệ, trông càng kiêu bạc!), bắt xe buýt (vì không có phương tiện gì khác, cũng là cho thân thiện với môi trường) đến nhà Ni
11:23
Giới thiệu: Khi đang lau khô những chiếc cốc thủy tinh, tôi kể chuyện “an cư lạc nghiệp” của thằng Damien cho Ni nghe rồi kết luận: cuối cùng nó cũng đã dừng chân.
10:52
Giới thiệu: Tôi mua tặng Ni một quyển thơ Nhật cổ điển. Ni nhìn tôi ngạc nhiên.
11:51
Giới thiệu: Ba giờ chiều, quán mở cửa. Ngày làm việc đầu tiên của tôi bắt đầu. Tôi pha nước, bưng bê. Công việc không phức tạp. Quán chỉ bán nước uống đóng chai hoặc pha chế đơn giản nên tôi xoay sở được.
12:25
Giới thiệu: Tối đó, tôi vào ngủ trước. Hình như Trân uống bia với mấy người bạn mới quen đến tận nửa đêm. Tôi đoán thế nào sau chuyến đi chơi này nó cũng kiệt sức. Mắt nó đã quầng đen như mắt cú.
12:18
Giới thiệu: Gần đến trưa, tôi định sẽ xuống nhà nấu nướng.
11:19
Giới thiệu: Trân đẩy xe ra khỏi nhà, vẫy tay chào tôi rồi nhảy lên rồ máy. Tôi đóng cửa, đi quanh quẩn trong nhà một hồi, cuối cùng dừng lại ngồi ngờ nghệch ở xa-lông, không biết sẽ làm gì tiếp nữa.
13:14
Giới thiệu: Trong cuốn nhật ký của nàng (trang tiếp theo) : “Tôi si mê những ngọn đèn trời một cách không thể nào lý giải. Nỗi si mê ấy có lẽ bắt đầu từ một đêm nguyên tiêu nọ, tôi đứng trên một ngọn đồi ở Đà Lạt.
10:59
Giới thiệu: Tôi và lão Sói mỗi thằng cầm hai tay hai cây kem, mút lấy mút để. Vui miệng, tôi đọc lại cho lão nghe bài đồng dao hồi nhỏ mấy đứa xóm tôi hay gào réo mỗi khi ông bán cà rem đi ngang qua.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày


Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - Vinhomes Trần Duy Hưng - Hòa Bình Green City - Vinhomes Sky lake - Vinhomes Liễu Giai - Vinhomes Mỹ Đình - Mega Express